Phùng thị mỉm , bước xuống xe , đỡ Tiểu Nhu Bảo xuống theo."Ngô phu nhân, chờ lâu ? Hội chùa chắc bắt đầu từ sớm?"
Ngô phu nhân nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tiểu Nhu Bảo, đáp: "Hôm nay đông quá, đường chẳng mấy thông suốt. Ta cũng mất một đoạn mới đến đây, chỉ tới đầy nửa khắc thôi. Trong chắc bắt đầu náo nhiệt , chúng lúc là ."
Phùng thị , liền dắt tay Tiểu Nhu Bảo, cùng Ngô phu nhân bước trong chùa.
Trong các ngôi chùa ở kinh thành, Báo Ân Tự quả là ngôi chùa lớn nhất. Tiểu Nhu Bảo hôm nay tận mắt thấy, càng cảm nhận danh tiếng của chùa quả hư truyền.
Trước sân chùa chỉ là bậc thềm đá đến 108 bậc, mỗi bậc đều phủ lớp rêu xanh, dấu vết của năm tháng.
Cả Báo Ân Tự tựa lưng sườn núi mà xây dựng, ngoài điện chính phía , hậu viện còn một sơn cảnh rộng lớn, rải rác những bậc thang uốn quanh sườn núi, bên hồ nước bốn hồ lớn nhỏ khác , tựa như tiên cảnh.
hôm nay, cả ngôi chùa sớm chật ních , cũng chen chúc.
Tiểu Nhu Bảo háo hức, liên tục nắm c.h.ặ.t t.a.y nhỏ, hậu viện ngắm cảnh núi, nhưng chẳng mấy chốc nàng phát hiện với vóc dáng thấp bé của , nàng chỉ thấy... lưng và m.ô.n.g của khác.
Thấy sốt ruột nhón chân ngó, Khương Phong Niên liền nhanh ch.óng bế nàng lên, đặt lên vai .
"Muội , lên cao thế thì gì cũng thấy ."
Được đại ca cõng vai như cưỡi ngựa, tiểu béo nha chu mỏ phụng phịu, lập tức nhoẻn miệng tươi như trăng khuyết.
"Vẫn là đại ca nhất!"
Phùng thị và Ngô phu nhân bên mỉm trêu ghẹo: "Nhìn tiểu béo nha kìa, lúc nãy ở nhà còn bộ giận dỗi với đại ca, giờ thì vui vẻ vai . là mặt trẻ con, đổi còn nhanh hơn cả thời tiết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1374.html.]
Tiểu Nhu Bảo bỗng nhiên cảm thấy phía lưng cơn gió lạnh lướt qua, khiến nàng rùng . Nàng vội đầu , nhẹ nhõm thở phào khi nhận chỉ là nàng đang lưng.
Phùng thị thấy con gái phát hiện, liền nhanh trí chỉ về phía xa, đổi chủ đề: "Nhìn kìa, bên hồ nước mấy quán hàng rong bán đồ ăn vặt đấy. Để mua chút đồ cho a Nhu Bảo nhé?"
Chẳng cần thêm, với tiểu hài t.ử thì hội chùa thiếu đồ ăn vặt!
Tiểu béo nha vội vã gật đầu, chép miệng thích thú. Thế là cả đoàn rôm rả tiến về phía hồ nước.
Khi bọn họ xa vài bước, tảng đá giả phía núi mới lộ hai bóng rón rén.
Vương di nương sờ tay lên n.g.ự.c, thở phào nhẹ nhõm: "Làm sợ c.h.ế.t! Công chúa chẳng lẽ mắt gáy? Sao mới chúng bám theo, nàng đầu , suýt nữa phát hiện."
Lý Thanh Bình cũng bước , nhưng ánh mắt nàng mơ màng theo bóng Khương Phong Niên. Nhớ khoảnh khắc khi Khương Phong Niên đặt lên vai, động tác mật vô cùng, nàng khỏi mơ tưởng xa xăm.
Người nam nhân săn sóc như thế, nếu đứa con trong bụng nàng thể nhận sự yêu thương của thì ?
TBC
Nếu nàng thể thành công gả Khương gia, con nàng khi chào đời cũng sẽ Khương Phong Niên yêu chiều như , cao cao giơ lên, thiết khăng khít... Nghĩ đến đó, lòng nàng càng quyết tâm hơn, quả thật di nương sai.
Khương gia, một khi nàng , ngày tháng ắt sẽ hưởng phúc hết.
lúc , Vương di nương chạm tay nàng, giục giã: "Bình Nhi, ngươi mơ màng gì thế? Người nhà họ Khương xa , Ma bà t.ử bọn họ bám sát theo . Chúng cũng mau đuổi theo thôi!"
Lý Thanh Bình bừng tỉnh, liền gật đầu thật mạnh, vội vã đuổi theo cùng bọn họ.