Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1367

Cập nhật lúc: 2026-02-23 14:17:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Phong Trạch mấy ngày gặp , giờ đây cẩn thận ôm nàng trong lòng, đến mức khuỷu tay cũng thẳng đơ, sợ bảo bối tỉnh giấc. Thấy Tiểu Nhu Bảo hé mắt, nở nụ dịu dàng.

Tiểu Nhu Bảo nhăn mũi trêu Tam ca một chút, nhưng thương , nhanh ch.óng bò dậy, giúp Tam ca thả lỏng cánh tay.

"Nhu Bảo tỉnh ? Bên ngoài thao luyện ồn ào quá, ngươi khó ngủ ?" Phong Trạch định dậy, đóng cửa sổ cho nàng yên tĩnh.

Tiểu Nhu Bảo vươn vai, lắc đầu, kéo xuống: "Tam ca, ngủ. Còn chuyện nhờ phái điều tra giúp."

Phong Trạch lập tức ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm túc, quan tâm hỏi: "Chuyện gì? Ngươi cứ ."

Tiểu Nhu Bảo nhỏ nhắn nhưng gương mặt đầy vẻ nghiêm trang: "Huynh thể giúp tra xem trong kinh thành nào gọi là Khuyển ca ?"

Sự việc ở Bột Thành tuy hóa giải, nhưng kẻ vẫn lộ mặt, chắc chắn còn tay nữa. Nàng kẻ nào gây sóng gió .

Nghe , Khương Phong Trạch thoáng ngạc nhiên: "Khuyển ca? Tên quả thật hiếm thấy. Ngoài biệt danh đó, ngươi còn gì về ?"

Tiểu Nhu Bảo gãi gãi đầu, chậm rãi ,"Mấy bảo ba mươi tuổi, vóc dáng trung bình, hình như lúc nào cũng thích mặc đồ đen..."

Chưa để nàng hết, trong đầu Khương Phong Trạch lóe lên một cái tên! Hắn đập mạnh đùi, thốt lên: "Khuyển ca... hắc y... Không lẽ ngươi đang đến gã ch.ó săn A Khuyển của Cố Y Y ở sòng bạc? Chẳng lẽ trùng hợp ?"

Trước đây, Phong Trạch và Tiêu Lan Y từng thâm nhập sòng bạc của Cố Y Y nội gián mấy ngày, nên ấn tượng sâu về gã chưởng quầy khét tiếng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1367.html.]

TBC

Tiểu Nhu Bảo cũng sửng sốt,"Nếu thật là , tại bám theo chúng ? Chẳng lẽ báo thù cho Cố Y Y?"

, Tiểu Nhu Bảo cảm thấy điều gì đó đúng. Nếu là báo thù, chẳng nên tay dứt khoát, trực tiếp động thủ ? Tại chỉ âm thầm theo dõi hành trình của họ ở Bột Thành?

"Việc thật là kỳ quặc, nhưng tuyệt đối thể xem nhẹ. Muội , ngươi chờ đó, sẽ cho Dương Nhị dẫn , lập tức lùng bắt A Khuyển khắp kinh thành!" Khương Phong Trạch yên, dặn dò Tiêu Lan Y bảo vệ trở về nhà, nhanh ch.óng lo liệu bố trí.

Còn mắt Tiểu Nhu Bảo, một vấn đề nan giải khác: chuyện học hành nàng bỏ lỡ trong những ngày Bột Thành!

Sáng sớm hôm , Tiểu Nhu Bảo bước tiểu học đường, thấy bàn chất đầy một xấp giấy dày. Trên đó là vô bài toán, thơ từ học thuộc, và cả thứ nàng ghét nhất – các bài luận đối sách!

Chờ đến khi Lý Hồ Đồ bước , trong tay còn ôm một quyển thơ mới, thấy nàng liền thở phào nhẹ nhõm, : "Công chúa của , ngươi trở , cũng sắp giảng sách thơ mới. Xuân Ca Nhi mấy ngày qua cũng chờ ngươi về để học chung đấy."

Tiểu Nhu Bảo suýt nữa ôm đầu hét lên. Nàng chỉ đống giấy cao như núi bàn, tức giận dậm chân: "Cái gì? Không học thơ mới ? Vậy tại nhiều bài tập thế ? Thiếu sư, cần một lời giải thích!"

Lý Hồ Đồ bất đắc dĩ xoa đầu, : "À... vì bài mới để giảng, nên chỉ dẫn Xuân Ca Nhi ôn tập những gì học đây. Mỗi ngày chỉ giao ít bài tập thôi, nhưng ngươi cứ 'tích tiểu thành đại' mà!"

Tiểu Nhu Bảo ôm lấy tai, úp mặt xuống bàn, vẻ , còn ngâm nga: "Không , , thiếu sư niệm kinh!"

"Dù cũng ở đây, mấy thứ thèm nhận, tuyệt đối !"

Lý Hồ Đồ khà khà, thêm lời nào, liền rút cây thước gỗ, giơ lên ngay trán Xuân Ca Nhi. Tiểu Nhu Bảo thấy , liền hiểu ngay nếu nàng lời, cháu trai Xuân Ca Nhi chắc chắn sẽ gõ đầu đến sưng như cái mõ, bèn vội vàng chạy tới che chở cho cháu, khổ sở cúi đầu nhận hết đống bài vở.

 

Loading...