Bọn họ quả thật chỉ là kẻ chạy việc, rằng lưng Khuyển ca còn một nhân vật tên Tiêu Dịch.
Tiểu Nhu Bảo ghi nhớ hai chữ "Khuyển ca" trong đầu, tính toán sẽ về kinh tra cứu thêm . Còn mấy vốn chẳng loại lương thiện gì, tất nhiên thể thả dễ dàng.
"Những kẻ cần về kinh thành," Tiểu Nhu Bảo về phía quản sự bến tàu, ,"Cho bọn họ việc đ.á.n.h cá ở chỗ ngươi, hai ba tháng, xem như chuộc tội cho những hành động đây!"
Quản sự bến tàu mừng rỡ vô cùng, lập tức sai kéo đám . Trước tiên cho đói vài bữa, chừng nào thật thà tính tiếp.
Khương Phong Miêu khẽ sờ n.g.ự.c, thì thầm,"Chỉ e kẻ nhòm ngó con đường buôn bán của nhà nên mới phái đám tới."
TBC
là ai chứ? Điều thật đoán .
Nhà họ Khương ở kinh thành gây dựng thanh danh từ lâu, dẫu là những kẻ ăn Tết cùng họ cũng thể tìm cớ gây sự.
"Thôi, nghĩ nữa." Tiêu lão thái sợ hai đứa nhỏ mệt mỏi, lượt xoa đầu trấn an,"Nào, để nãi nãi đưa các ngươi về khách điếm nghỉ ngơi, đó sẽ đến gặp thương nhân Nam Dương. Lần thật may là Nhu Bảo phát hiện kịp thời."
Phong Miêu càng cảm thấy may mắn, suýt chút nữa còn ôm mà cảm ơn. Trước khi cửa, đùa rằng đường thể sẽ gặp sự cố, ngờ lời thành thật, may mà mang theo Nhu Bảo!
"Ô ô, ngoan của , ngũ ca bậy bạ!" Phong Miêu nắm tay , cùng lên xe ngựa.
Lúc , bọn họ cuối cùng cũng yên lòng, lên đường về khách điếm của thương nhân Nam Dương. Cũng may, tuy gặp chút trở ngại nhỏ, nhưng những chuyện đó đều thuận lợi, đường phẳng lặng.
Khi tới khách điếm, thương nhân Nam Dương vẫn rời , vẫn đang chờ Tiêu lão thái tới gặp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1358.html.]
Tiêu lão thái chậm trễ, gọi một ấm Vũ Tiền Long Tỉnh thượng hạng, bày một bàn món ngon, lượt lấy từng mẫu hàng để bàn, ăn trò chuyện.
Sau mỗi chiếc hộp mở , mấy thương nhân thấy hàng mẫu mà từ hài lòng dần dần chuyển thành kinh ngạc, đến vui mừng khôn xiết.
Rõ ràng, chất lượng của những món vượt xa dự đoán ban đầu của họ. Không ai kìm cảm xúc, cứ gật gù liên tục.
Trong đó, một thương nhân Nam Kỷ cầm lên chiếc lược gỗ táo khảm ngọc lam, giọng lơ lớ mà tán thưởng,"Cái thật sự là quá kinh ngạc! Kinh ngạc đến thể tin ! Chúng đặt một nghìn cái!"
"Kinh ngạc?" Tiêu lão thái nhịn ,"Ngài là kinh hỉ chứ?"
" đúng, là kinh hỉ, thật là kinh hỉ a!!" Thương nhân Nam Dương mắt sáng rỡ, nhưng giọng vẫn ngộ nghĩnh vô cùng.
Tiêu lão thái hiểu rõ, chỉ mỉm khẽ khàng lấy bản khế ước chuẩn sẵn.
"Ngài yên tâm, chúng Đại Hóa cam kết giữ vững chất lượng , bảo đảm cho các vị càng thêm kinh ngạc, vui mừng gấp bội. Tóm , sẽ khiến các ngài hài lòng!"
Lúc , Tiểu Nhu Bảo trong phòng chờ đợi, cảm thấy bồn chồn yên. Nàng kéo tay ngũ ca , rủ lén đến khe cửa ghế lô để trộm.
Hai đứa nhỏ, với dáng nhỏ nhắn như con mèo, ghé mắt qua khe cửa, thấy rõ đám thương nhân ngoại bang bên trong đang lượt in dấu tay lên bản khế ước. Từng gương mặt đều màu da nâu nhạt, vóc thấp bé, trông phần khác lạ.
Tiểu Nhu Bảo ngậm ngón tay, hỏi nhỏ,"Ngũ ca, đều là ngoại bang mà thấy ai tóc đỏ như đám già Hai? Ngược bọn họ cũng khá giống chúng ."
Phong Miêu thì thầm đáp,"Chuyện đó bình thường thôi, ngươi từng vùng biên, bên ngoài như một nồi lẩu thập cẩm, hình dáng nào cũng cả. Có tóc đỏ như đám già Hai, cũng những kẻ tóc vàng mắt xanh quái dị. Như trong ghế lô , đám tóc đen, vóc dáng thấp bé , cũng gặp qua mấy , chắc là do huyết thống khác biệt mà ."