Nói , Tiểu Võ đưa tay sờ lên vết sẹo bên má trái, nơi một bên tai mất, để dấu vết ghê .
Khương Phong Hổ mà thấy lòng nhói lên, càng thêm cảm thương cho sự vất vả của họ, quyết tâm để tâm tới việc .
Sau khi trở về, liền kể chuyện với trong nhà.
Phùng phu nhân và cùng bàn bạc, cũng thấy nếu thể tìm việc gì nhẹ nhàng để những lúc nông nhàn ở trang thể thêm, thì thật là .
Tiểu Nhu Bảo một bên, chăm chú , trong lòng cũng góp chút sức.
cái đầu nhỏ của nàng còn kịp nghĩ ý gì, thì chợt thấy một bóng dáng quen thuộc, bước sân từ lúc nào.
"A, Tiêu nãi nãi!"
Tiểu Nhu Bảo mắt sáng rỡ, lập tức chạy lon ton, hai chân ngắn ngủn lao v.út tới, ôm chầm lấy Tiêu lão phu nhân, rúc lòng bà như một chú mèo nhỏ, nũng hết sức.
Tiêu lão phu nhân từ Bột Thành trở về, tinh thần phấn chấn hơn bao giờ hết.
Bà xoa đầu cô bé mũm mĩm, lời nào ôm c.h.ặ.t lấy, quý mến ngớt.
Phùng phu nhân và Lý Thất Xảo vội vàng buông tay việc đang , chạy đón.
"Tiêu lão phu nhân về ! Ngài , mấy ngày nay Nhu Bảo cứ nhắc mãi tới ngài! Thế nào, Bột Thành bên vui ? Đã ăn hải sản ? Có ngắm biển rộng ?" Phùng phu nhân rạng rỡ, ân cần hỏi thăm Tiêu lão phu nhân.
Lý Thất Xảo cũng nắm tay Tiêu phu nhân, hai ghé , rì rầm trò chuyện thiết.
Từ khi cửa hàng bách hóa lớn của Tiêu gia khai trương thuận lợi, Tiêu lão phu nhân yên lòng, chọn lầm kế nghiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1348.html.]
Giờ đây, bà còn lao tâm khổ tứ vì chuyện ăn nữa, chỉ việc bà chủ, hưởng lợi tức, sống nhàn nhã hưởng phúc.
Vì , thời gian , Tiêu lão phu nhân dẫn con dâu du ngoạn khắp nơi, tận hưởng cuộc sống an nhàn tuổi già.
Các bà từ Kinh Đông, đến Bột Thành, trong chuyến còn quên gửi thư về cho cô bé mũm mĩm.
Lần mới trở về kinh, chồng nàng dâu Tiêu gia lập tức ghé qua Khương gia tiên.
Nhắc tới chuyện du ngoạn ở Bột Thành, Tiêu lão phu nhân ôm Tiểu Nhu Bảo, hớn hở,"Bột Thành với Kinh Đông tuy na ná , nhưng mỗi nơi một nét thú vị riêng. Các ngươi , ở đó đồ biển khắp nơi đều , phong phú hơn Kinh thành nhiều."
"Nào là tôm tít, cua lớn, còn trực tiếp vác cả một bao tải đem về, nấu liền mấy nồi, mấy ngày nay ăn đến phát ngấy!"
Nghe tới đây, cái miệng nhỏ của Tiểu Nhu Bảo lập tức chảy nước miếng, nhịn mà nuốt ừng ực.
TBC
Tiểu Nhu Bảo vội vàng ôm lấy cánh tay Tiêu lão phu nhân, nũng ,"Tiêu nãi nãi, ngươi , nhất định mang Nhu Bảo cùng nhé! Ta sẽ giúp ngươi ăn, đừng một bao tải, cho dù hai bao tải đồ biển cũng ăn hết!"
Tiêu lão phu nhân bật ha hả, nhéo nhéo má nàng, cưng chiều ,"Được , nhất định mang ngươi ."
" , ở Bột Thành còn một cảnh thú vị, là nhiều nai hoa mai phố. Chúng thong dong giữa qua , sừng hươu thì sáng bóng, chúng chỉ thích đụng chạm mấy ông lão ngang qua thôi, chứ đụng bọn trẻ con. Đến khi , Tiêu nãi nãi sẽ dẫn ngươi , chúng cùng cho nai ăn nhé."
Đôi mắt Tiểu Nhu Bảo cong tít như trăng non, thể tưởng tượng nổi cảnh những chú nai hoa mai thong dong giữa phố, thật là quá kỳ diệu.
Sau khi xuống, họ cùng Tiêu lão phu nhân kể chuyện về những tin tức thú vị trong kinh thành khi bà mặt.
Tiêu lão phu nhân còn mang quà về cho Tiểu Nhu Bảo, đặt một gói hành lý lớn bàn.
Tiểu Nhu Bảo hào hứng mở , bên trong là cả một túi lớn mực khô, phiến cá nướng, và đủ thứ đồ ăn vặt từ mực khô đến cá khô.