Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 1318

Cập nhật lúc: 2026-02-23 14:16:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói , đưa gói đào chiên cho Tiểu Nhu Bảo. Nàng hai tay nâng niu gói bánh, ăn đến phồng má, khuôn mặt tròn trịa đáng yêu.

"Cô nương nào , đại ca?" Tiểu Nhu Bảo tò mò hỏi.

Phùng thị nhẹ, thẳng,"Không ai bày cho cô nương cái chủ ý dại dột như . Chắc chắn là cha ruột, nếu thì chỉ thể là như đại ca ngươi đây, khoan dung rộng lượng. Chứ nếu gặp kẻ khoe khoang, lỡ đem chuyện đồn ngoài, danh tiếng cô nương e chẳng còn gì."

Lúc , Phong Hổ bước , chuyện thì bật ha hả,"Nói chuyện về cô nương nào đấy? Trông , nhà ai ? Nói chứ, đuổi theo lão tam nhà thì mà xếp hàng từ cửa Khương gia đến tận cây hạnh lớn ở thôn Tiểu Liễu!"

Khương Phong Niên hồi tưởng , nhưng ký ức mờ nhạt, dường như chẳng hề để ý tới diện mạo cô nương đó.

"Ta cũng quên , dù chỉ là một cô nương mà đường bằng cũng thể ngã, dù thì chắc chắn là lấy nhan sắc bù trí tuệ thôi." Hắn nhún vai nhạt.

Phùng thị và Phong Hổ nhịn bật .

Tiểu Nhu Bảo cũng khanh khách, nhưng liền sặc, suýt nữa nghẹn cả miếng đào chiên trong miệng. Nàng vội ho khan, mặt đỏ bừng.

"Đại ca, ngươi chuyện độc miệng quá ! Nếu cô nương thấy chắc chắn tha cho ngươi !"

Nói xong, Tiểu Nhu Bảo đến lăn lộn giường, hai chân suýt đá trúng Phùng thị.

ai ngờ, lời đùa trở thành sự thật.

TBC

Ở bên , Lý Thanh Bình khi trở về, Vương di nương xúi giục, quả thật bắt đầu tính toán chịu bỏ qua cho Khương Phong Niên... ...

Trở Lý gia, Lý Thanh Bình chui phòng, ôm mặt buồn bã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1318.html.]

Vương di nương từ bà t.ử chuyện, vội vã chạy viện tìm nàng, ý định dễ dàng bỏ qua cơ hội .

"Di nương..." Lý Thanh Bình ủ rũ cúi đầu,"Chuyện thành . Người gặp hôm nay, căn bản là Khương bá gia, mà là trưởng của – Khương gia lão đại."

Vương di nương xong, ánh mắt thoáng lóe lên, những nản lòng mà còn thêm phần hứng khởi.

"Lão đại thì cũng chứ ! Sáng nay ngóng, Khương bá gia vốn khó tính, ai mai cho mà thành , đủ thấy mắt của cao. Ngươi dù cố tình đụng , chắc để mắt đến ngươi."

" lão đại thì khác. Hắn chức quan, học vấn cũng chẳng bao nhiêu, chắc chắn dễ lay động hơn bá gia nhiều." Vương di nương rạng rỡ, giọng đầy tính toán.

Lý Thanh Bình giật ngẩng đầu,"... nhưng vợ con, thể cưới ?"

Vương di nương vội xuống cạnh giường, nắm tay nàng, vẻ mặt đắc ý,"Ngươi . Tức phụ của Khương lão đại thô kệch quê mùa, còn chẳng khéo léo như nhị tẩu của . Thật chẳng khác gì một bà thím già nua."

"Khương gia cưới nàng từ lúc còn nghèo khó, cưới một cô gái quê ở nơi thâm sơn cùng cốc, chẳng ai tranh giành. nay gia tộc họ phát đạt, há thể cả đời chung thủy với một phụ nhân thô lậu? Ta dám chắc, sớm muộn gì Khương lão đại cũng sẽ hưu thê cưới mới. Nam nhân đều như mà!" Đôi mắt Vương di nương sáng rực lên, toát vẻ tự tin.

Lý Thanh Bình thì sững sờ, trong lòng khỏi nảy lên một tia hy vọng.

Dù Khương lão đại so với bá gia, nhưng hôm nay thấy tao nhã nho nhã, dung mạo cũng đoan chính, quả thực là lựa chọn tồi.

Nghĩ đến đây, mặt nàng thoáng lộ vẻ vui mừng, trong lòng phần lay động.

Nàng nắm lấy tay Vương di nương, khẽ ,"Nếu sớm muộn cũng sẽ cưới khác, chẳng bằng để thế !"

"Di nương, mau nghĩ giúp cách . Nếu hôn sự thành, nhà sẽ bỏ bao nhiêu của hồi môn cũng !" Nàng , trong lòng dâng lên chút mong chờ.

 

Loading...