"Khương phu nhân, đường xa mệt nhọc, thể tá túc tại quý gia hai ngày để nghỉ ngơi đôi chút chăng?" Tiêu Lan Y ngượng ngùng vò đầu hỏi.
Phùng thị tất nhiên là mừng rỡ ngờ. Dù đám cướp diệt, nhưng vẫn thể đảm bảo nguy hiểm nào khác. Có Tiêu Lan Y ở đây, sẽ cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Bà vội gật đầu : "Tiêu công t.ử ở bao lâu cũng , chỉ là đừng gọi là phu nhân, cứ gọi Phùng đại tẩu như trong thôn gọi, cũng quen tai."
"Vậy thì đa tạ Phùng đại tẩu!" Tiêu Lan Y , ôm quyền đáp lễ, đó cho thuộc hạ thành chờ , còn bản thì quyết định lưu ở Khương gia.
TBC
Đêm , với Đại Liễu thôn, quả là một đêm khó quên. Cảnh tượng sống sót t.a.i n.ạ.n vẫn còn hiện rõ trong tâm trí mỗi . Tiểu Nhu Bảo mang đến quý nhân báo ân, cứu cả thôn, khiến ai nấy đều xúc động khôn nguôi.
Đêm đó trôi qua trong bình an.
Sáng hôm , khi trời rạng sáng, quan binh từ nha môn đến để xử lý xác đám cướp. Nhìn cảnh thê t.h.ả.m ở thôn Đào Nguyên với những vết m.á.u loang lổ, dân làng Đại Liễu thôn khỏi bi phẫn.
"Mới bọn quan binh đếm ... là thôn Đào Nguyên giờ đây mất quá nửa dân làng ..." Dương Điền Mai sắc mặt tái nhợt, về phía bên bờ sông.
Thôn trưởng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Nếu Tiểu Nhu Bảo, lẽ Đại Liễu thôn cũng chịu cảnh tượng như thế. Đôi mắt đỏ hoe, ông nắm c.h.ặ.t cây gậy: "Mạng sống của cả thôn là nhờ Nhu Bảo cứu, về ai dám vong ân, - lão Dương - thề tha cho kẻ đó!"
Sáng sớm hôm , nhà họ Khương náo nhiệt hẳn lên. Để dọn chỗ cho Tiêu Lan Y, Phong Cảnh và Phong Miêu chuyển sang phòng phía tây ngủ, nhường gian chính cho vị khách quý.
Tiêu Lan Y tuy xuất từ gia đình quyền quý, nhưng chút kiêu ngạo. Khi thức dậy, áo vải thô của Khương Phong Niên, một hai đòi giúp Phùng thị nhóm lửa nấu cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-130.html.]
Phùng thị vốn để khách động tay chân, nhưng thấy vẻ hào hứng với cuộc sống thôn quê, bà đành nhờ phụ giúp đun lò sưởi ấm giường đất.
Phùng thị ngoài xem xét tình hình ở thôn Đào Nguyên, ngờ Tiêu Lan Y ở nhà lo sợ lửa trong bếp sẽ tắt, liền nhét hết củi lò. Kết quả là giường đất ở phòng phía tây đốt nóng đến mức hừng hực.
Tiểu Nhu Bảo ngủ giường đất mà như chảo dầu, cả nóng bừng. Khi Phùng thị trở về, thấy khuê nữ tỉnh giấc, trần trụi đôi chân nhỏ, đang nhảy nhót giường, nhón chân liên tục vì quá nóng, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương tức tối.
"Ô ô, nóng quá! Chân của sắp cháy thành bánh nướng !" Tiểu Nhu Bảo tức giận kêu lên, lăn lên giường cho đỡ, nhưng xuống sức nóng giật , bật nhảy như con khỉ thoát chuồng.
Phùng thị thấy cảnh đó thì khỏi dở dở . Bà vội bế khuê nữ sang phòng phía đông, chạy dập lửa trong bếp, bảo Tiêu Lan Y ngừng tay.
Tiêu Lan Y vẫn quá, đến khi Tiểu Nhu Bảo tỉnh mới chịu dừng , bước phòng đông tìm nàng để chơi.
Trong lòng Tiêu Lan Y, Tiểu Nhu Bảo là một "tiểu thần nhân" thể thấu vận mệnh. Ngày nàng cứu khỏi cơn bệnh nguy kịch, khiến khỏi kính trọng và tò mò.
Nhìn Tiểu Nhu Bảo mặt mày phùng phịu, Tiêu Lan Y leo lên giường đất, nheo mắt , cố ý trêu chọc nàng.
"Nhu Bảo, cho Tiêu ca ca , ngươi thần toán bói toán gì ? Ngoài chuyện bệnh của , ngươi còn thêm điều gì khác ?"
Tiểu Nhu Bảo gãi gãi đôi chân nóng đến đỏ ửng, hầm hừ đáp: "Ta còn ngươi sẽ bánh nướng áp chảo đấy!"
"Bánh nướng áp chảo?" Tiêu Lan Y ngơ ngác, hiểu.