Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-01-03 04:05:25
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phùng thị cũng vui vẻ gật đầu: "Được, sẽ để hai miếng thịt ở phần m.ô.n.g thịt khô, thêm một mảng xương sườn. Còn chừa hai khúc xương ống để hầm canh, cho Nhu Bảo bồi bổ sức khỏe."

Nghe thấy canh xương để uống, Khương Phong Cảnh vui vẻ chạy tới giúp các ca ca một tay.

Còn Khương Phong Miêu, nhỏ như hạt đậu, xắn cái tay áo dài thượt, nhảy nhót tung tăng trong sân.

"Tuyệt quá! Muội canh để uống, còn l.i.ế.m cái bát, Tết đến còn thịt ăn! Mà nương ơi, thịt khô thể cay cay một chút ... Lão ngũ ăn cay đến chảy cả nước mũi cơ!"

Khương Phong Cảnh liếc một cái, ghét bỏ: "Ngươi bây giờ chảy đầy nước mũi , thật là bẩn thỉu, mau lau !"

Trong sân Khương gia, tiếng mài d.a.o, tiếng nước sôi lục bục, tiếng rộn rã hòa , ấm áp vui vẻ.

Tiểu Nhu Bảo tiếng bên ngoài, từ từ tỉnh giấc.

"À, vận may tới ... Bắt heo heo ?"

là trời thương. Tiểu Nhu Bảo nheo mắt khúc khích, nước miếng suýt nữa chảy xuống gối. Giờ trong nhà còn xui xẻo quỷ, vận may tự nhiên kéo đến. Còn bên nhị phòng và Khương lão thái, hừ, để xem bọn họ xui xẻo quỷ quấn lấy mà lăn lộn thế nào...

Nghe thấy động tĩnh từ giường đất, Phùng thị vội ngưng chỉ huy các con trai, liền nhà xem khuê nữ.

"Ngoan Bảo Nhi ngủ ngon ?" Phùng thị bế Tiểu Nhu Bảo lên, âu yếm sờ nhẹ má cô bé, đôi mắt tràn đầy yêu thương.

Đang sờ đến chỗ khô ráo giường, nàng liền vỗ nhẹ lên m.ô.n.g cô con gái nhỏ, kìm mà cúi xuống hôn một cái.

TBC

"Thật là cô con gái nhỏ tri kỷ của nương, cả đêm quấy , cũng tè dầm, giỏi hơn tứ ca, ngũ ca của ngươi hồi nhỏ nhiều lắm!"

"He he, lạnh quá!" Tiểu Nhu Bảo lè lưỡi, đáp đầy hào hứng.

Sau một đêm ngủ ở nhà mới, nỗi sợ bỏ rơi hôm qua cũng dần phai nhạt, Tiểu Nhu Bảo vốn tính tình hoạt bát nay hiện phần nào.

Phùng thị kéo chiếc chăn khô ráo lên, vui vẻ đem khoe khắp nhà.

Được các ca ca đồng lòng khen ngợi, Tiểu Nhu Bảo cũng "tự hào" hẳn lên, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, hếch lên cao, chờ thương yêu thêm chút nữa.

Chỉ là thể nàng quá mềm yếu, cẩn thận dùng sức mạnh một chút, suýt chút nữa đầu đập xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-13.html.]

Sợ quá, nàng rụt cổ , nhanh ch.óng chui lòng Phùng thị, dám nghịch ngợm nữa.

Phùng thị xoa dịu cô con gái: "Đừng sợ, đừng sợ, nương vẫn ôm con đây, nỡ để bảo bối của nương ngã đau chứ. Bảo Nhi, con đói ? Nương dẫn con tìm nhị tẩu ăn sáng nhé."

Nói , Phùng thị hết bế con cửa để nàng "giải quyết nỗi buồn," giao Tiểu Nhu Bảo cho con dâu để cho nàng "dùng bữa sáng."

Lý Thất Xảo từ sáng đuổi đứa con trai đến b.ú mớm, giờ đây rốt cuộc cũng thể cho em gái b.ú no một bữa.

"Nào, Nhu Bảo nhi, chỗ là dành cho con đấy." Lý Thất Xảo mở cổ áo, ôm cô bé lòng.

Tiểu Nhu Bảo ngủ sớm từ đêm qua, giờ qua bốn năm canh giờ, quả thật bụng chút đói.

Nàng thuần thục chu cái miệng nhỏ, lập tức b.ú sữa.

Ngọt quá.

Thật ngọt.

... ngấy...

Cậu bé Xuân ca mới nửa tuổi, cô cô ăn đến ngon lành, đói đến mức ngả nghiêng, nhịn há miệng toáng lên.

Lý Thất Xảo ôm Tiểu Nhu Bảo , nhưng quên đứa con trai, lập tức xúc một thìa hồ dán ngô to nhét miệng Xuân ca.

"Oa oa... Ừm ừm..."

Xuân ca , chỉ thể vụng về nuốt thức ăn xuống.

Tiểu Nhu Bảo ôm c.h.ặ.t cánh tay nhị tẩu, cháu trai chỉ l.i.ế.m từng chút hồ dán ngô, lòng chút áy náy, liền nuốt thêm mấy ngụm sữa.

đây cũng là đồ ăn của cháu, cứ chiếm lấy mãi cũng thấy kỳ.

Nếu nhà điều kiện hơn, thức ăn phong phú hơn, lớn trong nhà cũng sẽ để nàng uống sữa để bổ sung dinh dưỡng thế .

 

Loading...