Khương Phong Miêu bên cạnh, nháy mắt tỏ vẻ láu cá, thò nửa cái đầu : "Đại bá, ngài mua thì nhanh ch.óng nha. Hiện tại giá một lượng bạc một cân gạo trắng, chứ chờ ngày mai nương vui, thì một lượng bạc chỉ đổi một cân cám lợn thôi. Không ngài với nãi thích ăn nhỉ, hắc hắc."
"Ngươi mới thích ăn cám lợn! Đồ nhãi ranh!" Khương Đại Hải tức giận đến đỏ mặt tía tai.
Hắn nghiến răng, sang Phùng thị mà mắng: "Phùng thị, ngươi thật là kẻ lòng đen tối! Chúng là em tình thâm, nếu Đại Sơn mồ linh thiêng, thấy ngươi sẵn sàng cho ngoài ăn mà cho với nương, nhất định sẽ trở về lôi ngươi xuống địa ngục!"
Nhắc tới Khương Đại Sơn, mặt Phùng thị lạnh như băng.
Lúc Đại Sơn còn sống, bọn họ đối xử với chồng nàng thế nào? Họ bắt như trâu như ngựa, sai khiến ngơi tay. Giờ mất , họ còn dám đem để vòi vĩnh?
Phùng thị nắm c.h.ặ.t cái xẻng bên cạnh, lạnh: "Được thôi, đại ca nhớ thương tam đến , tự về nhà kiếm sợi dây mà treo cổ, theo bồi cho trọn nghĩa!"
"Chờ ngươi xuống đó, sẽ cho đào huyệt, chôn ngươi ngay bên cạnh Đại Sơn. Khi xuống hoàng tuyền, cứ việc mà kể tội cho nhà ngươi gạo. Có bản lĩnh thì bảo về đây lôi xuống !"
Năm Được Mùa và Phong Hổ tiếng liền chạy tới, bên cạnh bảo vệ .
"Đại bá, nếu ngươi thật xuống bồi cha , ngày lễ ngày Tết, chúng sẽ đốt cho ngươi mâm cơm đầy đủ!" Khương Phong Hổ lạnh lùng .
Khương Đại Hải mắng đến nỗi giậm chân thình thịch.
"Phi phi phi, các ngươi là trù ẻo c.h.ế.t !"
Lúc , các hương trong thôn động, kéo đến xem và đồng thanh bênh vực Phùng thị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-125.html.]
"Cái đồ hổ! Đệ còn lạnh mồ, đến đòi hỏi đồ và cháu trai."
"Nhà cũng chẳng đến nỗi nào, thế mà còn đến đây vòi vĩnh, thật là mặt dày! Đã hơn bốn mươi mà cứ như đứa trẻ cai sữa!"
Thôn trưởng càng giận dữ, giơ cao lưỡi hái, mặt mày đỏ phừng phừng quát lớn, định lao về phía Khương Đại Hải.
"Khương Đại Hải, lão t.ử thật cho ngươi quá nhiều mặt mũi ! Khi kêu gọi tham gia đội thủ vệ, ngươi dám mặt, chỉ về đây ức h.i.ế.p phụ nữ và trẻ con, đồ ch.ó ch.ó, ! Hôm nay cho ngươi một bài học!"
Lưỡi hái vung lên, sắc bén ánh sáng trong trung, Khương Đại Hải sợ đến nỗi chân run bần bật, dám yên, mặt mũi tái mét, lùi dần .
Khương Đại Hải sợ đến mức lăn bò chạy về nhà, sợ thôn trưởng mà vung lưỡi hái thật thì khó giữ cái mạng " gì" .
Nhìn dáng vẻ chật vật của khi bỏ chạy, các hương nhịn mà rộ lên, thi nhổ nước bọt phỉ nhổ phía .
TBC
Phùng thị khẽ khịt mũi khinh bỉ. Cái nhà đại phòng đúng là suy nghĩ, cứ mãi theo Khương lão thái chuyện bậy bạ, sớm muộn cũng vết xe đổ của nhị phòng mà thôi.
Tuy Khương Đại Hải ngu xuẩn thật, nhưng đến gây chuyện cũng giúp chút giải trí, giảm bớt phần nào căng thẳng tích tụ trong mấy ngày qua.
Khi mặt trời lặn núi, Năm Được Mùa và Phong Hổ xách theo rìu và đao, sớm mặt tại đội thủ vệ, sẵn sàng cho đêm gác. Phùng thị cũng tới học đường, cùng Dương Điền Mai và mấy phụ nhân khác, chuẩn bột đậu và bánh bột ngô để ăn lót .
Trước khi , Phùng thị thấy Tiểu Nhu Bảo vẻ mặt phần nghiêm trọng, nhưng cô bé rõ điều gì, chỉ dặn nương chuyển lời cho hai ca ca, tối nay nhất định rời tay khỏi tấm thuẫn.
Đêm buông xuống, gió lạnh gào rít thổi qua, khiến ai nấy đều căng thẳng. Đội tuần tra nữ nhân nắm c.h.ặ.t cây đuốc, còn đám hán t.ử trong đội thủ vệ thì trợn mắt, cảnh giác cao độ.