Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 124

Cập nhật lúc: 2026-01-07 13:48:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , Triệu thị khỏi rùng . Nàng rõ lão thái bà đang trả thù tam phòng. Từ ngày Khương Đại Hà đưa nha môn, Khương lão thái ngày nào cũng lóc, mắng c.h.ử.i ngừng, đòi tam phòng chịu trách nhiệm vì tố giác con trai thứ hai của bà.

Giờ lấy chuyện để gây khó dễ cho tam phòng, Triệu thị trong lòng bất an, dính chuyện chút nào.

Nàng đưa tay lên che vết thương trán, vội ngăn cản chồng : "Biển, đừng chuyện dại dột. Tam phòng hiện giờ thôn trưởng yêu quý, gây sự với họ thì chúng chẳng lợi gì ."

Huống hồ, bài học của nhị phòng còn sờ sờ mắt. Khương Đại Hà giờ đang trong ngục, Trang thị thì bế con gái về nhà đẻ ròng. Triệu thị tuy ưa tam phòng, nhưng càng rước thêm phiền phức.

nhà cũng còn chút của cải. Con trai đang gia đình giàu nhận nuôi, thừa kế gia sản, cả nhà sẽ thơm lây, hà cớ gì theo lão bà cố chấp bậy?

Khương Đại Hải , lòng cũng do dự. Khương lão thái thấy thế liền nổi giận, phun một bãi nước bọt xuống chân .

"Ngươi là trưởng t.ử Khương gia, chẳng lẽ sợ một quả phụ như ? Ta nuôi ngươi thế nào mà loại con bất hiếu, ngay cả lời cũng cãi !"

Nghe đến đây, Khương Đại Hải chịu nổi. Hắn nào sợ Phùng thị chứ!

Thế là đẩy Triệu thị sang bên, gắt lên: "Đồ đàn bà xui xẻo, ngươi nương nổi giận !"

"Nương, đừng lo, sẽ tìm tam phòng đòi lương thực ngay. Phùng thị tái giá, đương nhiên Đại Sơn mà kính trọng cả!"

Dứt lời, Khương Đại Hải hùng hổ về phía tam phòng.

Lúc , Phùng thị đang ở cổng viện nhặt rau. Nghe thấy Khương Đại Hải đến, nàng cũng chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ thấy nhiều lời với loại cũng bẩn mắt .

Khương Đại Hải ở cửa lưỡng lự một lúc, thấy Phùng thị để ý, đành chủ động mở miệng:

"Này, tam gia, ngươi lấy lương thực quyên cho thôn?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-124.html.]

Phùng thị lười chẳng đáp, rõ ràng mà còn cố tình hỏi.

Khương Đại Hải sốt ruột, gãi đầu: "Đừng thinh! Nhà ngươi còn bao nhiêu lương thực, cũng chia cho nhà năm mươi cân ! Nhà giờ chỉ còn hơn mười cân gạo, mà nương với vợ chồng thể chịu đói . Nghe rõ ?"

Phùng thị lau tay, dậy mỉm : "Đại ca thiếu gạo ăn, sớm một tiếng? Đợi lát nữa bảo Năm Được Mùa mang một túi gạo sang cho ngươi."

Khương Đại Hải ngẩn , ngờ nàng đồng ý sảng khoái như . Trong lòng khỏi đắc ý, hừm, cuối cùng quả phụ cũng kính trọng chồng.

"Vậy mang đến mau ." còn kịp hả hê, Phùng thị chìa tay mặt , nhưng ánh mắt sắc lạnh.

"Năm mươi lượng bạc. Ngươi định đưa ngay bây giờ, lát nữa mang sang cho cũng ."

"Bạc gì cơ?" Khương Đại Hải sững sờ.

"Một cân gạo một lượng bạc, sẵn lòng chia cho nhà ngươi năm mươi cân. Chẳng đúng năm mươi lượng ?" Phùng thị , giọng ngọt ngào mà mắt sắc như d.a.o.

"Một cân gạo mà đòi một lượng bạc?"

Khương Đại Hải lập tức nhảy dựng lên, nóng nảy quát: "Lão tam gia, ngươi điên , mà cướp luôn ? Trong thành tiệm gạo cũng bán đắt đến mức đó!"

"Nga, ngươi tự thành mà mua, còn giơ tay sang nhà gì?" Phùng thị tặc lưỡi hai tiếng, mặt đầy vẻ khinh khỉnh."Nhà lương thực cũng còn bao nhiêu, nếu lấy từ đây, thì giá là một lượng bạc một cân!"

Dứt lời, Phùng thị còn chống nạnh, nhếch môi nhạt: "Nhìn ngươi trợn mắt lớn như thế, đừng tưởng mặt dày là thể xin gạo mất tiền."

Khương Đại Hải đến lúc mới nhận , Phùng thị ý định cho lương thực, mà là đang trêu đùa !

TBC

 

Loading...