Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 114

Cập nhật lúc: 2026-01-07 13:48:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Phong Hổ và Lý Thất Xảo đùa cợt một lúc, bỗng dưng đèn dầu tắt phụt. Tiểu Nhu Bảo thấy bóng nhị ca nhích gần nhị tẩu, luồn chăn của nàng.

"Tức phụ nhi... hắc hắc, ngủ ," Khương Phong Hổ khúc khích.

"Khụ khụ, ngươi nữa ! Nhỏ tiếng thôi, đừng thức dậy..."

"Hắc hắc, đây tới đây!"

Nghe bên tai vang lên những âm thanh "kỳ quái" quen thuộc, Tiểu Nhu Bảo mở tròn mắt màn đêm đen ngòm, lòng thầm "bất lực" với hai vợ chồng nhị ca.

Nàng rằng nàng còn ngủ .

Tiểu Nhu Bảo đầu thấy bên cạnh , Xuân Ca Nhi cũng trợn mắt tròn xoe như chuông đồng, trông còn tỉnh táo hơn cả nàng. Bất đắc dĩ, nàng lấy từ trong hai khối kẹo mạch nha, chia cho tiểu cháu trai một khối, hai cô cháu cùng nhấm nháp kẹo ngọt trong đêm, ăn thở dài...

Sáng hôm , Phùng thị lấy một túi bạc nhỏ, đưa cho Khương Phong Niên để thành mua sắm.

"Nhà giờ xây xong, cũng nên sắm sửa thêm cho tươm tất," Phùng thị quanh căn phòng mà .

Căn phòng cũ kỹ ngày xưa một nghèo hai trắng, chỉ hai cái y rương và một chiếc bàn cũ kèm vài cái ghế nứt nẻ, đều là đồ thừa của nhị phòng. Phùng thị nhân dịp sắm sửa bộ đồ đạc mới cho căn nhà.

Về chuyện bạc, nàng hề tiếc nuối. Trước đó ngân phiếu của Hàn gia cho còn dùng tới, tiền bán nông sản, rau quả, và cả tiền thêu thùa của Lý Thất Xảo cũng để dành kha khá. Sau khi xây nhà, vẫn còn dư mấy chục lượng bạc.

Mấy ngày nay, Lý Thất Xảo thành vài bức thêu phẩm, đem bán cho tiệm Hương Lưu, cũng thêm năm, sáu lượng. Phùng thị thấy trong nhà dư dả, ngoài những món đồ cần thiết như y rương, bàn ghế, nàng còn mua thêm cho khuê nữ vài thứ.

"Nương, là sắm cho một cái ghế lắc ," Khương Phong Niên đoán ý của nương, liền nhanh nhẹn đề xuất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-114.html.]

Mấy hôm thành, thấy ở xưởng mộc bán loại ghế . Cái gọi là "ghế lắc" thực là một chiếc giường nhỏ, từ gỗ nam chắc chắn, mặt gỗ láng bóng, chỉ cần đặt đứa trẻ lên và khẽ đẩy nhẹ, ghế sẽ tự động lắc lư.

Mùa đông trời lạnh, thể ngoài chơi nhiều, nếu một chiếc ghế lắc như , chắc chắn sẽ mang nhiều niềm vui cho nàng.

Phùng thị món đồ thú vị như , lập tức hào hứng quyết định: "Mua! Phải mua cho khuê nữ cái nhất!"

TBC

Nàng lấy thêm mười lượng bạc, đưa cho Khương Phong Niên."Muốn mua thì mua loại , đừng tiếc bạc. Tiền bạc thì thiếu thể kiếm , nhưng cho vui vẻ mới là quan trọng nhất."

Khương Phong Niên nghĩ cũng như , bèn nhận lấy bạc, hào hứng thành mua ghế cho .

Vừa đến cửa, chợt thấy xe lừa chất thêm mấy bao tải lớn đựng lương thực. Khương Phong Niên ngạc nhiên dừng , Phong Miêu bên cạnh giải thích rằng đây là do dặn chuẩn sẵn.

Biết luôn lý do cho việc, Khương Phong Niên hỏi thêm, yên tâm chất bao tải lên xe xuất phát thành.

Chuyến khởi hành từ sáng sớm, mà đến chiều muộn vẫn thấy trở về.

Phùng thị lo lắng, nhíu mày tự nhủ: "Lão đại nhà thường việc nhanh nhẹn, hôm nay lâu như ? Không gặp chuyện gì mà kẹt ..."

Phùng thị khẽ nhíu mày, đưa mắt cửa, vẻ mặt yên.

Nghe tiếng lẩm bẩm, Tiểu Nhu Bảo xỏ đôi giày bông to, loạng choạng chạy tới, níu lấy bàn tay to của , ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, giọng non nớt giục giã: "Đừng đợi nồi to nữa, bên ngoài lạnh lắm."

Đại ca lâu về nhà. Chắc là bận rộn vì mấy bao tải thôi, sẽ chuyện gì . Nghe con gái , Phùng thị như nuốt viên t.h.u.ố.c an thần, thở phào nhẹ nhõm, bế con nhà, chuẩn băm thịt gà.

 

Loading...