Lúc , ở phòng Đông Sương, Lý Văn Tài thấy lâu mà trở , sinh nghi, liền chạy nhanh báo cho Phùng thị.
"Hài t.ử, ngươi gì? Mẹ ngươi phòng ?" Phùng thị xong mặt biến sắc, mở to mắt đầy lo lắng.
Lúc , Phong Cảnh và Phong Miêu tìm thấy một vòng hồ, bước phòng Đông Sương hỏi: "Nương, nước , uống nước."
Thấy hai con trai trông coi , Phùng thị cảm thấy , lập tức chạy thẳng về phía chính phòng.
Vừa phòng, nàng thấy thím Lý đang nhếch miệng , tay thì bóp c.h.ặ.t khuôn mặt của Tiểu Nhu Bảo. Bàn tay thô ráp của thím để những vết đỏ đáng sợ mặt con gái nàng.
TBC
"Buông khuê nữ của !"
Phùng thị thấy cảnh đó mà như xé nát tim gan, đau đến nghẹt thở. Nàng điên cuồng lao tới, tung một cước đẩy ngã thím Lý, mắng xối xả: "Ngươi là đồ ch.ó má, dám đ.á.n.h con gái , ngươi chán sống !"
Thím Lý nhỏ con, một đá liền ngã lăn đất. Phùng thị cho thím kịp dậy, xông tới lên thím, cởi giày đập mạnh mặt thím từng cái.
"Đồ lòng độc ác, đến cả đứa trẻ ngươi cũng nhẫn tâm hại, ngươi còn là ? Chẳng lẽ nhà họ Lý các ngươi là cầm thú, ngươi cũng thành cầm thú ?" Cánh tay Phùng thị nổi gân xanh, tiếng nghẹn ngào đầy căm hờn.
Thím Lý vốn nghẹn uất từ lâu, gì lão Lý, cũng chẳng dám đụng mặt đối đầu với Phùng thị. Thế nên mới nhân lúc trút giận lên Nhu Bảo, định đ.á.n.h cho bõ tức . Ai ngờ Phùng thị phát hiện nhanh như , khiến thím hoảng hồn run rẩy, cố gắng vùng để bỏ chạy.
Lúc , Khương Phong Niên cùng nhà dẫn theo các hương kéo tới. Vừa thấy mặt Tiểu Nhu Bảo đầy vết đỏ, nước mắt giàn giụa, lòng nhà họ Khương đau như cắt, từng nắm tay siết c.h.ặ.t, phát tiếng răng rắc.
"Dám bắt nạt cô em chồng của , đ.á.n.h gãy đôi bàn tay ch.ó c.h.ế.t của ngươi!" Tôn Xuân Tuyết mắt đỏ ngầu, vớ lấy cây gậy lửa từ bếp mà xông tới.
Lý Thất Xảo cũng cầm xẻng xào rau, phẫn nộ bốc lên tận trời, liền chen lên : "Đại tẩu, nhường chỗ cho ! Để bẻ cái miệng hôi thối của ả!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-110.html.]
Phong Cảnh và Phong Miêu thấy hành hạ mà lơ là, tức đến phát điên.
"Lão Ngũ, mau bếp lấy một cục than, thiêu nát gan bàn chân của con mụ !"
"Không Tứ ca, lấy hai cục, để thiêu cả hai chân!"
Các hương trong thôn tuy nhà họ Khương, nhưng thấy tiểu bảo bối của thôn hành hạ, ai nấy đều phẫn nộ.
"Đóng cửa ! Chúng ngoài tiếp tục ăn cơm. Lát nữa dù thấy gì, coi như thấy gì hết, để nhà họ Khương đóng cửa đ.á.n.h ch.ó!" Thôn trưởng gầm lên.
Trương tú tài và những khác đều gật đầu mạnh mẽ. Dám tay với tiểu phúc tinh của thôn Đại Liễu? Thím Lý đúng là điên , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng đáng đời!
Người nhà họ Khương chẳng ai chùn bước, tất cả đều xắn tay áo lên, hùng hổ xông tới...
Ngay đó, từng tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên, kèm theo mùi da thịt đốt cháy bốc lên từ trong phòng.
Người nhà họ Khương thực sự tay nương. Đánh đến mức gậy sắt gãy ba cây, xẻng bếp vỡ đôi, than lửa cũng dùng hết ba bốn cục.
Thím Lý nào ngờ nhà họ Khương tàn nhẫn đến , gào đến khản cả giọng, miệng sùi bọt mép, nhưng Phùng thị vẫn quát lớn, cho ai dừng tay.
Thím Lý xưa nay chanh chua, dựa mối quan hệ với Khương lão thái bên nhị phòng, thường hợp chèn ép nhà họ Khương. Trước , Phùng thị bận rộn lo cho gia đình nên cũng nhắm mắt ngơ, thèm chấp nhặt. , con mụ độc ác dám tay với bảo bối của nhà họ Khương, thì đúng là c.h.ế.t !
Phùng thị quyết định thanh toán cả nợ cũ lẫn nợ mới, đ.á.n.h cho ả một trận nhớ đời, để về dám bén mảng tới gây sự nữa.