Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 106

Cập nhật lúc: 2026-01-07 13:48:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , trong đông sương phòng, thôn trưởng đang trò chuyện với Phùng thị về chuyện học đường trong thôn.

"Ta còn kịp cảm ơn ngươi. Cái biện pháp của ngươi thật là , giờ đây mấy đứa nhỏ trong thôn đều Tam Tự Kinh, cháu ngoại nhà cũng tên ." Thôn trưởng uống một hớp rượu vàng, đến nếp nhăn đầy mặt.

Ông nghĩ đến cuộc đời mù chữ, mà cháu ngoại , tự cảm thấy vinh hạnh hơn hẳn.

Phùng thị khiêm tốn đáp: "Nói thì cũng là nhờ Trương tú tài dạy giỏi. Đổi khác, chắc gì đủ kiên nhẫn dạy đám tiểu t.ử ."

Trương tú tài khen thì mặt đỏ bừng, cúi đầu uống liền hai ngụm canh nóng, trong lòng cũng ấm áp vô cùng.

"Là cảm tạ . Nhờ các ngươi giúp đỡ, mới thể dạy học cho bọn trẻ. Nếu các ngươi, đây tàn phế, còn tìm việc mà ..." Nói đến đây, mắt Trương tú tài cũng đỏ hoe.

Trong đông sương phòng, tiếng hòa lẫn tiếng nức nở, chan chứa niềm vui và nỗi xúc động của thôn.

Ở bên ngoài, Tiểu Nhu Bảo đang nghịch cái pháo Trùng Thiên Pháo nhỏ. Nghe thấy trong đông sương phòng giọng nương, nàng liền len lén bò gần cửa để trộm.

Thôn trưởng đang vui vẻ, lau lau khóe mắt, chợt thoáng thấy một cái bóng nhỏ lông xù lướt qua, trông giống như cái pháo đốt mà cháu ngoại vẫn nghịch.

"Ơ? Cái gì chạy qua đấy? Sao trông giống pháo đốt ?" Thôn trưởng dụi mắt, nghĩ rằng say rượu nên nhầm.

Tiểu Nhu Bảo vuốt vuốt b.í.m tóc nhỏ, mặt phồng lên giận dỗi.

Nàng mới là cái pháo đốt nhé!

rút tay nhỏ khỏi tay Tứ ca, nàng mất đà, cẩn thận "cạch" một cái, ngã lăn đất.

lúc đó, Khương Phong Niên tìm pháo, liền thấy ngã sõng soài, tay bẩn hết, khuôn mặt nhỏ dính đầy đất, trông vô cùng t.h.ả.m hại.

Khương Phong Niên thấy ngã nhào, lòng đau như cắt, lập tức trừng mắt Phong Cảnh và Phong Miêu: "Ai cho các ngươi dám mang ngoài? Trời lạnh thế , đông chen lấn, lỡ lạnh thì !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-106.html.]

Phong Cảnh và Phong Miêu sợ đến run b.ắ.n, dám hé răng.

Tiểu Nhu Bảo lúc lồm cồm bò dậy, lợi dụng lúc đại ca đến ôm , nàng nhanh ch.óng nhặt miếng bánh tô rơi đất lên, tít mắt nhét ngay miệng đại ca.

"Nồi to nồi khí, Nhu Bảo mời ngươi ăn nha!"

Khương Phong Niên Nhu Bảo đút bánh, mặt nhịn mà bật , ăn cũng chẳng còn lòng nào trách móc nữa. Chỉ khẽ gõ trán Phong Cảnh hai cái: "Đợi đến tối sẽ tính sổ với các ngươi."

Phong Cảnh và Phong Miêu le lưỡi, vội lén tỏ ý ơn. Vẫn là hiểu chuyện nhất!

TBC

Khương Phong Niên yên tâm để hai tiểu t.ử trông nom , bèn bế Tiểu Nhu Bảo đông sương phòng, tự trông chừng.

Vừa thấy tiểu phúc tinh của thôn bước , các hương trong đông sương phòng đều rạng rỡ mặt mày, xoay tới tấp, ai nấy đều ngắm nàng mãi chán.

Tiểu Nhu Bảo hôm nay mặc một chiếc áo bông màu tím nhạt, để lộ tay áo bên trong màu hồng phấn, cùng chiếc váy lụa màu đỏ nhạt thêu trăm nếp. Cả trông phấn nộn, khuôn mặt nhỏ xinh như một quả đào non, phấn hồng phơn phớt, làn da trắng ngần, dễ thương đến nỗi ai cũng rời mắt nổi.

"Ôi, khuê nữ nhà Phùng thị mà trắng trẻo nõn nà, như đậu hũ !" Một phụ nhân cảm thán.

"Còn đôi mắt to, long lanh sáng ngời, hệt như ngôi trời."

"Ta thấy, với dáng vẻ , tương lai chẳng gả nhà cao cửa rộng, phước lớn mà phủ vương hầu tướng quân nữa đấy!"

Mọi càng càng xuýt xoa, ai nấy đều ao ước sinh một khuê nữ như Tiểu Nhu Bảo.

Phong Cảnh liền cau mày, hừ khẽ một tiếng.

Gả nhà cao cửa rộng thì ? Tương lai tự gây dựng nhà cao cửa rộng cho , chẳng cần dựa nam nhân nào để sống cả.

 

Loading...