"Ai, ai đang nhắc ? Hay là nương ở nhà mắng ?" Hắn , cúi xuống nhặt vàng rơi mặt đất.
"Sư phụ, chờ con! Đợi con gom hết đám vàng , con sẽ đem bán hết!"
Trời khuya, Tiểu Nhu Bảo ngáp một cái, đôi mắt lờ đờ, mí mắt như sụp xuống.
Mọi trò chuyện phiếm, câu chuyện dẫn dần đến những chuyện nghiêm trọng. Khương Phong Trạch thần sắc trầm xuống, kìm mà đến việc chính.
"Quốc sư đại nhân, hiện tại quặng đá khai thác xong, nhưng bên xưởng binh khí đang thiếu bạc. Hộ Bộ vẫn phê duyệt ngân quỹ đầy đủ," Khương Phong Trạch .
Mục Diệc Hàn ngước mắt hỏi,"Ồ? Ngươi vì ?"
Khương Phong Trạch đáp,"Hộ Bộ rằng khai thác quặng đá tốn quá nhiều chi phí, vì ngân sách cho xưởng binh khí tạm hoãn... Hoặc là..." Hắn hạ giọng,"Hoặc là năm nay tăng thu thuế thêm một phần, để bá tánh đóng góp thêm quốc khố, khi đó ngân sách xưởng binh khí mới đủ."
Một bên là cuộc sống của dân đen, một bên là vấn đề trọng yếu của quốc gia, Khương Phong Trạch chỉ cảm thấy cả lòng bàn tay lẫn mu bàn tay đều đau nhức như cắt thịt.
Nghe đến đây, Tiểu Nhu Bảo vốn đang thiu thiu ngủ cũng lập tức tỉnh hẳn, đôi mắt mở to, còn tròn hơn cả vầng trăng.
Phải tăng thuế với các nông hộ ? bọn họ vốn đủ khó khăn mà!
Mục Diệc Hàn cúi đầu, ánh mắt trầm ngâm, lâu gì.
Tiểu Nhu Bảo cũng suy nghĩ, trong lòng thầm tìm cách giúp cha nghĩ biện pháp nào để tránh bớt gánh nặng cho bá tánh.
Mục Diệc Hàn Tiểu Nhu Bảo, khẽ lắc đầu xoa xoa đầu nàng, dịu dàng : "Không , việc của cha đủ để ngươi bận lòng, thể để tiểu gia hỏa như ngươi gánh nặng cha."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-1035.html.]
Dứt lời, Mục Diệc Hàn liền đổi thần sắc, vẻ mặt nghiêm nghị: "Mùa thu hoạch , trong kinh bao nhiêu kẻ sâu mọt lợi dụng để bóc lột tiền mồ hôi nước mắt của nông dân. Thay vì tăng thuế cho bá tánh, chi bằng để bọn chúng 'đổ m.á.u' mà nộp quốc khố!"
Tiểu Nhu Bảo rõ cha "lấy m.á.u" như thế nào, chỉ thấy cha gọi Khương Phong Trạch và Tiêu Lan Y đến, cả ba ánh trăng bàn bạc hồi lâu. Cuối cùng, nàng còn chịu nổi nữa, đôi mắt díp , ngả đầu lòng , ngủ say sưa.
Đêm dài sương lạnh, Phùng thị và Lý Thất Xảo cởi áo khoác, đắp lên tiểu gia hỏa, nàng khò khè ngủ với nét mặt thỏa mãn... ...
Hôm , quá giờ Ngọ, trong kinh thành liền rộ lên một tin tức chấn động.
"Cái gì? Có thể dùng tiền để mua quan ?"
"Vậy chẳng là bán quan bán tước !"
TBC
"Ngươi ai ? Lời thật ?"
"Còn ai đây, chính là đại nhân A Lê bên cạnh quốc sư đấy! Đương nhiên là thật !"
Tin tức khiến bá tánh ồn ào bàn tán, và nhanh ch.óng truyền đến tai các đại quan quý nhân trong kinh thành. Tin tức lan nhanh chẳng khác nào dịch bệnh, tin là nhiều quan và phú hộ lập tức yên , sôi nổi bàn bạc trong nhà.
Sau buổi chầu, A Lê liền gọi mấy vị quan viên , thông báo rõ ràng cho họ .
Quốc sư đang cần tăng cường ngân quỹ quốc khố, nên sắp tới sẽ mở một đợt quyên góp. Phàm là ai quyên góp nhiều, sẽ cân nhắc bổ nhiệm chức vị tương xứng.
Nghe , lòng tham của các đại quan và phú hộ liền nổi lên. Họ khỏi về nhà bàn bạc kỹ lưỡng.
Từ khi Mục Diệc Hàn nắm quyền, việc quan khó khăn hơn nhiều. Nếu tài cán thực sự, hoặc cống hiến gì cho bá tánh, thì ít nhất cũng thông qua kỳ thi khoa cử hoặc võ cử mới thể tiến . Điều khiến ít công t.ử con nhà giàu mà kém tài đau đầu.
Chẳng hạn như nhà Bạch gia, Binh Bộ thượng thư, Trương gia, thái thường tự khanh, đều động lòng nhân cơ hội mua chức vị cho con cháu.