Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-01-07 13:48:19
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chưởng quầy tiệm quần áo thấy Nhu Bảo đáng yêu, cũng lấy chút may mắn từ cô bé, bèn tặng thêm hai chiếc quần lót màu sắc rực rỡ.

"Tiểu nha đầu, ca ca nhà ngươi là học trò ở tư thục ? Vậy tặng ngươi hai chiếc quần lót màu tím nhé," lão chưởng quầy khề khà,"Mặc , ca ca ngươi thi cũng sẽ 'tím đ.í.t' mà đỗ đạt cao!"

"Phụt!" Tiểu Nhu Bảo suýt phì phun cả nước bọt .

Hóa còn cái lý nữa !

là quà tặng thì nàng cũng vui vẻ nhận lấy. Trước khi , còn nở nụ ngọt ngào, khiến lão chưởng quầy vui mừng như mở hội trong lòng.

Thấy cả nhà mua sắm đủ đầy, Tiểu Nhu Bảo mới nhớ đến bản . Thực nàng thiếu thứ gì, chỉ là cái miệng nhỏ đang thèm ăn thôi.

"Nào là bánh khoai sọ nóng hổi."

"Rồi cả bánh hạt mè với nhân hạch đào."

"Đường phèn dẻo dẻo! Sơn tra, củ mài, đậu đỏ, thêm năm xiên táo đỏ nữa nhé!"

Trong tiếng rộn ràng khi Tiểu Nhu Bảo liệt kê món nọ món , cả nhà sắm thêm một túi to đầy quà vặt, vui vẻ trở về nhà.

Một phen mua sắm xong, năm mươi lượng chỉ còn tám lượng. dù chỉ còn tám lượng, cũng là nhiều hơn sáu lượng so với tiền bà Phùng thấy trong tay ban đầu.

Phùng thị hài lòng lắm, chỉ cảm thán rằng khuê nữ thật là phúc tinh, lúc nào cũng mang may mắn cho gia đình.

Về đến nhà, Tiểu Nhu Bảo bày bao lớn bao nhỏ chất đầy giường đất, gọi các chị em tới nhận quà.

"Đây là các ngươi mua cho đấy, nếu thì nào dám tiêu nhiều bạc như . Các ngươi ghi nhớ lòng của , ?" Phùng thị cố ý lớn, giọng đầy nghiêm nghị, nhấn mạnh thêm.

Tấm lòng của khuê nữ, cả nhà ghi khắc trong lòng. Từ nay về , luôn luôn xem Nhu Bảo là quan trọng nhất trong nhà, ai phép coi thường nàng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-103.html.]

Quả nhiên, việc "hun đúc" từ nhỏ thế thật hữu ích, Phong Cảnh và Phong Miêu - hai tiểu t.ử , lập tức cảm động sâu sắc, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

"Muội thật là ! Sau mà kiếm tiền, chẳng cần lấy vợ, tất cả bạc đều đưa cho xài!" Phong Miêu nhảy lên giường đất, cầm bánh khoai sọ, ăn ngon lành.

Phong Cảnh thì vuốt ve đôi giày mới, ôm c.h.ặ.t lòng.

"Thật là tự tay chọn cho ? Vậy thì thể để hỏng ."

Đôi giày là tấm lòng của , thể đạp xuống đất? Phong Cảnh định sẽ cất giữ trong chăn mà ôm mỗi tối!

TBC

Nhìn đống trâm cài và vòng tay giường, Tôn Xuân Tuyết vui sướng nhào tới. Từ đến giờ, ngoài Khương Phong Niên tặng nàng vài cây trâm gỗ, đây là đầu tiên mua trang sức cho nàng.

Ngực Tôn Xuân Tuyết bỗng dưng nóng lên, liền ôm chầm lấy Tiểu Nhu Bảo, hun lên má nàng một cái thật mạnh, hận thể hôn từ đầu đến chân.

"Cô em chồng đáng yêu, để đại tẩu ôm một cái! Ngươi tri kỷ đến thế, đại tẩu nhất định sẽ nhớ ơn ngươi, ngươi đều sẽ !" Nàng xúc động đến nỗi kiềm chế nổi.

Tiểu Nhu Bảo cảm thấy sắp nước miếng của đại tẩu ướt hết cả mặt. Nàng liền vùng vẫy, hai tay ngắn cũn đẩy đẩy, mặt đỏ bừng tránh : "Đại tẩu, nước miếng hôi quá, ngươi giống như ăn tỏi ! Mau buông tha Nhu Bảo mà!"

"Ha ha ha ha!" Phong Miêu lăn giường, lập tức đến nỗi còn thở nổi.

Rất nhanh, cả nhà đều nhận lễ vật, phòng đầy ắp tiếng vui vẻ.

Phùng thị bên cảnh cả nhà hòa thuận vui vẻ, đến rạng rỡ, miệng cứ mãi ngớt.

Chỉ tiểu Xuân ca nhi giường đất, vẫn đang vất vả học cách lật .

Chầm chậm, mấy lớn đang gì thế nhỉ?

Thôi, chắc là chẳng liên quan gì tới , tiếp tục lật chơi ...

 

Loading...