Kể từ đó, gia đình Phùng thị liên tục gặp bất hạnh. Đầu tiên là Khương Đại Sơn bất ngờ qua đời, đó con trai thứ ba Khương Phong Trạch quan binh bắt lính, sinh t.ử đến giờ vẫn rõ. Rồi đến con dâu cả Tôn Xuân Tuyết ngã sảy thai, mất đứa con trong bụng khi m.a.n.g t.h.a.i hơn năm tháng.
Những tai ương đều do Khương lão thái dã tâm mà dựng lên...
Nghĩ đến những khổ cực mà nhà gánh chịu, Tiểu Nhu Bảo tức tối c.ắ.n c.h.ặ.t hàm răng sữa, mài nghiến đến phát tiếng ken két.
Nào kiểu ức h.i.ế.p như ? Khương lão thái quả thực còn ác độc hơn cả những kẻ ở Thẩm phủ!
Tiểu Nhu Bảo từng chịu khổ nhiều, giờ tất nhiên bảo vệ gia đình , thể để nhà chịu cảnh thêm nữa. Nàng nghiến răng, tự nhủ rằng từ nay trở , sẽ để bất kỳ điềm xui nào bén mảng nhà nữa.
Tiểu Nhu Bảo đưa hai ngón tay bé nhỏ lên, nhanh ch.óng vài động tác mặt "nhị quỷ". Ngay lập tức, hai con quỷ xà nhà như giải thoát, chỉ trong chớp mắt bay vọt ngoài.
Ngay đó, bên ngoài vang lên một tiếng hét đau đớn đầy t.h.ả.m thiết!
" Tay !"
Khương Đại Hải giơ cái cuốc, chuẩn đập cửa nhà tam phòng, thì bất ngờ cả trượt tay, chiếc cuốc đột ngột chuyển hướng, nện mạnh xuống vai Khương Đại Hà bên cạnh.
Cú đập trúng một phát thật nặng, khiến Khương Đại Hà ôm vai, ngã quỵ xuống, đau đớn kêu la t.h.ả.m thiết.
Khương Đại Hà ôm lấy cánh tay gãy, đôi mắt trừng trừng, đau đến mức gần như ngất : "Đau... đau c.h.ế.t mất! Đại ca, ngươi mắt mũi để mà đ.á.n.h trúng hả?!"
Máu tươi chảy ròng ròng từ cánh tay , lộ cả xương cốt và một vết thương lớn. Đau đớn khiến mặt méo mó, tiếng kêu la vang vọng khắp làng.
Khương Đại Hải cũng sợ đến đổ mồ hôi, bối rối đôi tay , lẩm bẩm: "Ta... thế , đúng mà... Nhị , thật sự cố ý."
Khương lão thái tức giận phun nước bọt mặt con trai lớn: "Lão đại, ngươi mù mắt ? Có chọc nương tức c.h.ế.t ? Nhị , mau đây cho nương xem vết thương!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-10.html.]
Bà vội vàng chạy về phía Khương Đại Hà, nhưng bước , chân liền trượt, cả ngã nhào về phía .
"Nương!" Vợ chồng đại phòng định vươn tay đỡ, nhưng quá muộn.
"Phịch!" Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, Khương lão thái đập đầu cái máng heo trong sân. Mắt bà trợn ngược, co giật kịch liệt, m.á.u đen đỏ đặc sệt trào từ vết thương đầu, tỏa mùi tanh hôi ghê tởm.
Vợ chồng đại phòng hoảng hốt, bệt xuống đất, gào: "Nương ơi, nông nỗi , đừng dọa nhi t.ử mà..."
Phùng thị thấy cảnh tượng , lòng cũng thoáng chấn động. nhanh, nàng lấy bình tĩnh, lạnh lùng khẩy, gọi Khương Phong Hổ .
"Hổ Tử, mau chạy ngoài, báo cho trong thôn . Nói rằng nãi của ngươi khinh khi cô nhi quả phụ, thiếu đức vô cùng, giờ quỷ ám báo ứng, hai đứa con của bà cũng liên lụy!"
"Dạ!" Khương Phong Hổ dõng dạc đáp lời, lập tức chạy .
Thực Phùng thị chỉ thuận miệng bịa một lý do, định nhân lúc nhà lão thái gặp xui xẻo, gọi dân làng tới xem cho hả . Khi cả thôn kéo đến chứng kiến cảnh náo loạn , ít nhiều cũng Khương gia mất mặt một phen.
Trong nhà, Tiểu Nhu Bảo xong thì khúc khích , thích thú ngậm ngón tay, thổi mấy bong bóng nước.
TBC
"Nương thật là thông minh nha, bịa đại một câu thôi mà cũng khiến tin sái cổ."
Nghe tiếng ồn ào ngoài sân, thấy dân làng kéo tới càng lúc càng đông, Tiểu Nhu Bảo rằng đêm nay nương và các ca ca của sẽ khi dễ nữa.
Nàng thỏa mãn vỗ vỗ cái bụng nhỏ, đôi má trắng hồng lộ vẻ buồn ngủ.
"Ưm... hôm nay thật mệt." Tiểu Nhu Bảo ngáp một cái, nhanh ch.óng chui chăn, say sưa ngủ một giấc thật sâu.