Nuôi Dưỡng Cự Long - Chương 40

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-27 18:03:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Đường thấy ánh mắt cứ dán c.h.ặ.t bỗng cảm thấy kỳ lạ.

 

Cô khẽ lắc đầu, để tâm lắm.

 

Đây cũng chẳng nhà cô, cô gì mà để ý chứ?

 

Người cần để ý là Ngụy Dã và quản gia Ngụy Kính mới đúng.

 

Liên quan gì đến một ngoài như cô?

 

Dáng vẻ "việc liên quan đến , treo cao gác kỹ" của Giang Đường quá lộ liễu.

 

Là một kẻ tâm cơ nhiều như lỗ tổ ong trong đám thú, Phượng Thăng liếc mắt một cái thấu triệt trạng thái hiện tại giữa Ngụy Dã và Giang Đường.

 

Rõ ràng, đây là đơn phương tương tư từ phía Ngụy Dã.

 

Phượng Thăng cứ nghĩ đến bộ dạng "nam chính ngôn tình" của Ngụy Dã hôm qua là tức đến nghiến răng. Anh đúng là ngốc thật, cư nhiên tin sái cổ, suýt chút nữa thì nảy sinh ý định rút lui. Nếu trong lòng đang nghẹn một cục tức, thực sự nghĩ rằng khó để lay động Giang Đường.

 

Đang định mở lời gì đó thì Ngụy Dã - tắm rửa đồ xong - từ lầu bước xuống. Anh dừng phía Giang Đường, khoác thêm chiếc áo của lên vai cô, thái độ mang vài phần thong dong tự tại.

 

Dưới góc của Phượng Thăng, bóng dáng nhỏ bé của Giang Đường như Ngụy Dã ôm trọn lòng. Giống như một lời tuyên cáo tiếng động rằng: Nhân loại là của .

 

Phượng Thăng khẽ nheo mắt .

 

Đã bao nhiêu năm ?

 

Bao nhiêu năm thấy con rồng đen đạo mạo nhe nanh múa vuốt?

 

Anh suýt quên mất con rồng chính là sức mạnh chiến đấu mạnh nhất Tinh tế. Anh là lưỡi gươm của Đế quốc, là chiếc ô bảo vệ, là vị Nguyên soái trẻ tuổi nhất. Là một cỗ máy g.i.ế.c ch.óc leo lên từ tầng lớp đáy bằng m.á.u và lửa.

 

Phượng Thăng phấn khích đến mức đôi tay run rẩy. Đây mới là đối thủ cạnh tranh mà mong . Là túc địch cả đời của .

 

Giang Đường cởi chiếc áo khoác .

 

Không vì gì khác, chỉ là chiếc áo nồng nặc mùi của Ngụy Dã. Mùi hương đầu tiên xộc mũi là hương tuyết tùng thanh lãnh, nhưng nếu ngửi kỹ, bên trong ẩn chứa mùi m.á.u tươi và gỉ sắt đầy hung hãn.

 

Chúng đang bao vây lấy cô bằng một tư thế cho phép khước từ.

 

Tuy nhiên, ngay khi Giang Đường định cởi áo, Ngụy Dã vươn tay ấn lên vai cô.

 

Giọng dịu dàng và trầm ấm, những lọn tóc còn vương nước dán bên má, mang theo chút tâm trạng yếu đuối: "Mặc , cẩn thận kẻo cảm lạnh."

 

Anh ám chỉ đầu ngón tay ửng đỏ của Giang Đường, như thể đang nhắc nhở cô về chuyện sáng sớm nay. Giang Đường im lặng để chiếc áo choàng , từ chối nữa.

 

Thôi kệ , cô thầm nghĩ.

 

Cứ mặc tạm , đợi ăn sáng xong áo khoác của .

 

Cảnh tượng rơi mắt Phượng Thăng thì vô cùng chướng mắt. Dáng Giang Đường nhỏ bé, mà áo khoác của Ngụy Dã là loại áo choàng dài. Mỗi khi cô bước xuống một bậc thang, đuôi áo quét nhẹ xuống mặt sàn.

 

Chiếc áo nặng khiến cô chút lảo đảo, đáng yêu chịu nổi.

 

Ngụy Dã mang theo ý bóng hình mặt, ngay lưng Giang Đường như đang chờ đợi điều gì đó. Đột nhiên, Giang Đường dẫm vạt áo phía , cơ thể mất kiểm soát ngã ngửa .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-duong-cu-long/chuong-40.html.]

Tim Giang Đường hẫng mất một nhịp, cô nhắm mắt chờ đợi cơn đau ập đến. Thế nhưng... cô rơi một vòng tay ấm áp. Lúc Giang Đường mới thở phào nhẹ nhõm. Rồi cô phát hiện tư thế hiện tại chút đúng lắm.

 

Cô hình như... đang đùi Ngụy Dã, cả thu gọn trong l.ồ.ng n.g.ự.c .

 

Hai cánh tay Ngụy Dã ôm c.h.ặ.t lấy cô, bốn phương tám hướng đều là mùi hương của .

 

Giang Đường cảm thấy tư thế quá . Quá đỗi mật. khi cô định dậy, Ngụy Dã phía bỗng hít một khí lạnh khiến Giang Đường giật dừng ngay động tác.

 

Cô vội vàng hỏi: "Sao thế ?"

 

Ngụy Dã con gái hằng mong nhớ đang ở trong lòng, còn lo lắng quan tâm như , tâm trạng vô cùng vui sướng. Có cách với cuộc sống thì ? Chẳng bây giờ cô đang ở trong lòng , chân thực ôm lấy, chân thực quan tâm đó ?

 

Mọi thứ mắt đều là thật. Anh suýt chút nữa kìm cúi đầu hôn lấy nàng nhân loại đơn thuần . Sao cô thể mềm mại và lương thiện đến thế. Ngay cả Phượng Thăng trông chẳng mấy thuận mắt, giờ đây cũng thấy dễ ưa đôi chút.

 

Ngụy Dã ghé sát Giang Đường, nhỏ giọng một câu: "Chắc là trật chân , đau."

 

Hơi thở ấm nóng phả tai Giang Đường, khiến vành tai cô tự chủ mà đỏ ửng. Cô đưa tay sờ tai, gương mặt hiếm khi lộ vẻ ngại ngùng. Hóa nặng đến thế ? Đến mức khiến Ngụy Dã cũng đỡ nổi. Để giữ gìn hình tượng cao lớn của Ngụy Dã mặt ngoài, cô nhỏ giọng hỏi: "Vậy em từ từ dậy dìu nhé?"

 

Vẻ ngoài mềm mại đáng yêu khiến lòng Ngụy Dã mềm nhũn, kìm nén cảm xúc mà gật đầu lia lịa.

 

Dáng vẻ nôn nóng khiến Giang Đường nảy sinh vài phần nghi hoặc. Sao cảm thấy... cứ như là cố ý nhỉ?

 

nhanh cô lắc đầu phủ nhận suy nghĩ của .

 

Không thể nào.

 

Ngụy Dã là Nguyên soái, thể dùng mấy cái tâm kế nhỏ mọn chứ.

 

Cô cẩn thận dìu Ngụy Dã dậy, để từ từ xuống. Vì quá chú tâm động tác nên cô phát hiện ánh mắt Ngụy Dã Phượng Thăng tràn đầy vẻ khiêu khích.

 

Tiếp nhận ánh mắt , Phượng Thăng suýt chút nữa phá hỏng hình tượng tao nhã bấy lâu, suýt thì bóp nát chiếc ly trong tay. Giang Đường cứ ngỡ chuyện với Ngụy Dã nhỏ, thực tế đối với thú ngũ quan nhạy bén, tiếng cô rõ ràng rành mạch.

 

Vì thế Phượng Thăng thể rõ mồn một con rồng bụng đen từng bước dụ dỗ Giang Đường rơi "bẫy" như thế nào.

 

Thế nhưng lúc thể xông lên vạch trần bộ mặt thật của Ngụy Dã. Nói một câu khó , ấn tượng của Giang Đường về Ngụy Dã hơn về nhiều. Anh là kẻ chịu thiệt thòi về mặt thời cơ.

 

Phượng Thăng trơ mắt họ dìu dắt từng bước xuống, cái thứ lòng đen tối ôm ấp tiếp xúc mật với nàng nhân loại nhỏ nhắn. Dù hàm dưỡng đến mấy cũng nhịn nổi. Thế là diễm lệ, lời thốt mang theo gai nhọn:

 

"Đã lâu gặp, ngờ cơ thể Nguyên soái suy nhược đến mức . Đi cầu thang thôi cũng tự ngã ."

 

Dù Giang Đường là chậm chạp trong tình cảm cũng thể sự châm chọc trong lời của Phượng Thăng. Cô nghĩ Ngụy Dã vì nên mới ngã như , trong lòng thấy áy náy, bèn : "Ngụy Dã , chỉ là giúp thôi."

 

Phượng Thăng: "..."

 

Phượng Thăng bao giờ thấy khó chịu như lúc . Nó còn khó chịu hơn cả việc nuốt loại dịch dinh dưỡng vị rau mùi mà ghét nhất. Anh há hốc mồm, suy sụp vò đầu, khô khan bào chữa một câu: " ý đó."

 

Giang Đường định gì đó thì Ngụy Dã ấn tay xuống. Ngụy Dã nên , nên vô thức hạn chế việc Giang Đường giao tiếp với thú khác. sự chiếm hữu ăn sâu gene của hắc long khiến phát điên.

 

Trước đây rõ lòng thì còn chấp nhận , nhưng giờ thấy khó chịu. Dù trong lòng Giang Đường chẳng ý gì, cũng chuyện nhiều với Phượng Thăng.

 

Anh nhẹ nhàng lắc tay Giang Đường, nghiêng đầu lộ vẻ yếu đuối: " đói , chúng ăn cơm ?"

 

Nên là đừng nữa.

 

Nhìn .

Loading...