Nuôi Dưỡng Cự Long - Chương 16: Hiệp hội Bảo tồn Chủng tộc Quý hiếm

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:46:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một đêm mộng mị.

 

Ngày hôm , trời hửng sáng, Giang Đường tỉnh giấc. Ánh nắng bình minh dịu dàng vô cùng, xuyên qua lớp vỏ của những tòa đại ốc kim loại trở nên lung linh đa sắc.

 

Căn phòng hiện tại của cô một trong những đỉnh núi cao nhất của Đế Tinh, thể thu tầm mắt phần lớn cảnh vật bên .

 

Giang Đường chậm rãi đến bên cửa sổ, đưa tay , những đám mây trắng muốt mềm mại lướt qua kẽ tay, chỉ để một chút cảm giác ẩm ướt.

 

Nếu là ở thời đại , ở độ cao thế chắc chắn sẽ xuất hiện các triệu chứng như nhịp tim đều khó thở, nhưng hiện tại Giang Đường cảm thấy cơ thể chút khó chịu nào.

 

Những khác biệt nhỏ nhặt luôn nhắc nhở cô rằng, thời đại cô đang sống khác biệt với .

 

Trái ngược với bầu khí ấm áp, thư thái trong phòng Giang Đường, khí ở tầng vô cùng căng thẳng.

 

Ngay từ sáng sớm, Hiệp hội Bảo tồn Chủng tộc Quý hiếm tìm đến "thăm hỏi" Ngụy Dã. Họ mặc đồng phục trắng, đầu vài lọn lông vũ trắng như vương miện, phía là chiếc đuôi lông vũ trắng cùng loại, trông vô cùng tao nhã.

 

Ngụy Dã khoác bộ quân phục Nguyên soái, khóe miệng treo nụ chút kẽ hở, chỉ là nụ chạm đến đáy mắt, trông thậm chí còn chút lạnh lùng. Quản gia Ngụy Kính thẳng tắp bên cạnh Ngụy Dã, âm thầm đối đầu với nhóm thú bồ câu hòa bình .

 

Bầu khí căng như dây đàn, tưởng chừng thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

 

Kẻ cầm đầu nhóm bồ câu hòa bình vắt chéo chân, chỉnh vạt áo, sống mũi cao thẳng đeo một chiếc kính một mắt, che tia lạnh lẽo trong đáy mắt.

 

Hắn khẽ , vén mái tóc trắng tai, giọng thanh tao dễ : "Chúng cũng cố ý chọn lúc để đến, chỉ là chuyện ngày hôm qua thật sự quá nghiêm trọng."

 

Ngụy Dã tiếp lời, cũng chẳng buồn vòng vo, thẳng vấn đề: "Vậy hôm nay các đến đây là xử phạt thế nào?"

 

Kẻ cầm đầu còn kịp tức giận vì thái độ của Ngụy Dã, nhưng đám bồ câu phía bất bình .

 

"Đây là thái độ nhận của một Nguyên soái Đế quốc ? Thật là vô lễ!"

 

"Dù cũng là thừa kế của Đại Công tước đời thứ nhất, chút lễ nghi xã giao cũng hiểu, đúng là mất mặt giới quý tộc."

 

"Những thứ chúng đều sẽ ghi để bẩm báo với Quốc vương!"

 

Ngụy Dã vê vê lọn tóc, giọng điệu hờ hững: "Tùy các ."

 

Thái độ xem thường càng khiến nhóm bồ câu hòa bình tức điên lên. Lông vũ trắng họ sắp sửa chuyển sang màu đỏ vì giận.

 

lúc , từ phía cầu thang vang lên một tiếng động lạ, họ mới thoát khỏi cơn giận dữ mà về phía đó.

 

Là Giang Đường.

 

Cô mặc một chiếc váy dài màu xanh đen, chân đôi dép cao gót nhỏ cùng màu, mái tóc đen tùy ý xõa xuống tận mắt cá chân, tăng thêm vài phần lười nhác. Thần sắc cô chút mơ màng, như thể hiểu tại trong nhà xuất hiện nhiều thú thế .

 

Chỉ Ngụy Dã là phản ứng nhanh nhất, vẫy vẫy tay với Giang Đường. Giang Đường đến mặt Ngụy Dã, kịp thấy cởi áo khoác ngoài choàng lên vai . Giọng còn sự lạnh nhạt như khi với nhóm bồ câu , mà chỉ còn sự dịu dàng: "Trời còn lạnh, lúc xuống nhà nhớ khoác thêm áo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-duong-cu-long/chuong-16-hiep-hoi-bao-ton-chung-toc-quy-hiem.html.]

 

Giang Đường gật đầu, hai tay níu lấy vạt áo khoác, cảm xúc xuống bên cạnh Ngụy Dã. Cả cô lọt thỏm trong chiếc áo đại y của , trông càng thêm nhỏ nhắn.

 

Đôi má cô vẫn còn ửng hồng. Chiếc áo cởi từ Ngụy Dã, mang theo ấm và mùi hương nồng đậm đặc trưng của , khiến cô cảm giác như đang ôm lòng.

 

Bàn ghế của thế giới thú đối với Giang Đường mà là quá cao, cô cạnh Ngụy Dã, hai chân thậm chí chạm tới mặt đất. Quản gia Ngụy Kính thấy , thản nhiên mang một chiếc ghế kê chân để cô giẫm lên.

 

Giang Đường khẽ đá đôi dép lê , chân trần đạp lên ghế. Bàn chân trắng ngần như ngọc đặt chiếc ghế sẫm màu tạo nên sự tương phản cực kỳ mãnh liệt.

 

Kết hợp với khí chất độc đáo , cô giống như một đóa hoa đang nở rộ đến độ rực rỡ nhất. Sự diễm lệ nồng nàn, vẻ kiêu hãnh đầy lôi cuốn.

 

Ngụy Dã thấy đám bồ câu hòa bình đến ngây , liền hừ lạnh một tiếng, lấy một chiếc khăn lông đắp lên chân cho Giang Đường. Đến lúc , đám bồ câu mới nhận thất lễ đến nhường nào. Thái độ của họ còn kiêu ngạo như lúc nãy nữa.

 

Kẻ cầm đầu , chỉ chỉ mặt hỏi: "Tiểu thư Giang Đường còn nhớ ? thú đăng ký phận cho cô đây."

 

Giang Đường gật đầu: " nhớ ngài, ngài Charles."

 

Charles tỏ vẻ hài lòng, Ngụy Dã với vẻ khiêu khích như đang âm thầm tuyên chiến. Hành động trẻ con đương nhiên Ngụy Dã bận tâm, chỉ chút phiền muộn gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn, giọng lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Nói mau , bận."

 

Charles thu thần sắc, mở thiết liên lạc, nhấn lệnh trừng phạt dành cho Ngụy Dã: "Bệ hạ chỉ răn đe nhẹ, phạt cấm túc tại gia trong một tuần. Nếu còn ..." Charles nghiêm mặt , "Một phần quyền hạn ở quân bộ sẽ phân chia ngoài."

 

"Phân chia ngoài?" Ngụy Dã ngả , hất cằm, ánh mắt chút hung dữ đám bồ câu ngốc nghếch , giọng điệu âm u: "Phân cho ai?"

 

Không hiểu Charles cảm thấy hô hấp khó khăn, như thể một bàn tay tàng hình bóp nghẹt cổ họng. Cổ họng khô khốc, giọng cũng trở nên lép vế, thiếu tự tin: "Là phân cho Nguyên soái thứ hai, ngài Bùi Diệp Thước."

 

"Chậc." Ngụy Dã bĩu môi, xua xua tay với họ, "Được , ."

 

Nhóm bồ câu hòa bình yêu quý Giang Đường, còn định thêm gì đó với cô thì quản gia Ngụy Kính đẩy ngoài.

 

Giang Đường sang Ngụy Dã đang im lặng bên cạnh, hỏi: "Là vì chuyện ngày hôm qua ?"

 

Lúc Ngụy Dã mới Giang Đường, giọng vẫn điềm tĩnh như thường lệ: "Sao cô ?"

 

Giang Đường suy nghĩ một chút : "Bởi vì họ là của Hiệp hội Chủng tộc Quý hiếm, đến đây chắc chắn là vì . Mấy ngày họ hề đến, mà hôm nay tới, lẽ là do sự cố ngày hôm qua."

 

Ngụy Dã gật đầu nhưng gì thêm. Anh dậy, chuẩn thông báo cho đám ở quân bộ một tiếng rằng cấm túc, công việc tạm thời giao cho Hùng Kỳ và những khác.

 

Giang Đường đột nhiên lên tiếng: " thể chứng mà."

 

Động tác của Ngụy Dã khựng , đầu Giang Đường đang bao bọc trong chiếc áo khoác của . Đôi má Giang Đường ửng hồng, trông càng khiến thú thêm phần thương mến.

 

Cô thậm chí còn kịp xỏ dép, chân trần sàn nhà, giọng điệu hiếm khi mang chút gấp gáp: " thể chứng rằng ."

 

"Đó là một tai nạn, cũng bảo vệ với tốc độ nhanh nhất ."

 

“Anh nên xử phạt.”

Loading...