Nuôi Dưỡng Cự Long - Chương 12: Niềm vui bất ngờ

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:46:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngụy Dã cũng hôm nay chuyện gì, chỉ cảm thấy cả vô cùng nhẹ nhõm.

 

Động tác đòn của càng thêm sắc bén, đ.á.n.h cho đám binh sĩ trướng kêu cha gọi , nhưng tinh thần ngày một phấn chấn hơn.

 

Cảm giác chút đúng.

 

Ngụy Dã sang một bên, đưa tay xoa cằm, suy nghĩ tìm nguyên nhân.

 

lúc , Thượng tướng Hùng Kỳ lôi kéo vị quân y thú đang ngái ngủ đến mặt Ngụy Dã, vẻ mặt căng thẳng: "Tiểu Bạch, cô mau xem , đại ca hồi quang phản chiếu ! Có chứng bệnh gen của nặng thêm ? Có sắp c.h.ế.t ?"

 

Nếu thái độ của vô cùng chân thành tha thiết, Ngụy Dã tưởng Thượng tướng Hùng Kỳ đang rủa sả .

 

Gương mặt treo một nụ , đưa tay khóa cổ Hùng Kỳ, giọng như rít qua kẽ răng: "Hùng Kỳ, thấy dạo vẻ lười biếng quá nhỉ."

 

Hùng Kỳ vỗ vỗ cánh tay Ngụy Dã, thở hổn hển: "Làm gì , chẳng vì lo cho ?" Nói đoạn, đưa mắt hiệu cho Bạch Chỉ, đôi mắt nâu vô cùng linh hoạt, như : "Nhanh lên, ngây đó gì."

 

Bạch Chỉ đảo mắt một cái, dụi đôi mắt cay xè, bước lên phía , mặt đổi sắc đ.â.m một kim xuống, miệng thốt vài câu an ủi lấy lệ: "Hơi giống kiến c.ắ.n một chút thôi, Nguyên soái nhịn nhé."

 

"Phụt." Những thú mặt thấy câu liền tức khắc bật thành tiếng. Họ chỉ Ngụy Dã, : "Dù c.h.é.m Nguyên soái một đao cũng chẳng nhíu mày lấy một cái, Tiểu Bạch cô câu đó gì."

 

Bạch Chỉ trông như vẫn tỉnh ngủ, giọng điệu chút uể oải, thổi đầu kim tiêm: "Quy trình thì vẫn thôi." Sau đó, cô đặt đầu kim máy kiểm tra cầm tay để xem kết quả.

 

Sở dĩ cô thực hiện thao tác ngay mặt cũng là do Ngụy Dã ngầm cho phép. Sự bất thường của cũng khiến những thú ở quân bộ lo lắng. Dù cảm thấy cơ thể vấn đề gì, nhưng thấy họ lo cho như , thà rằng để họ yên tâm.

 

Theo lý mà , kết quả kiểm tra của công khai.

 

Bạch Chỉ liếc báo cáo liền thu kết quả , vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn hẳn. Cô Ngụy Dã hỏi: "Hôm qua Nguyên soái ăn gì?"

 

Ngụy Dã thành thật trả lời: "Một bát cơm chiên trứng."

 

"Cơm chiên trứng? Đó là thứ gì?"

 

"Sao từng qua?"

 

Bạch Chỉ khẽ nhíu mày: "Nếu chỉ ăn thứ , thì lẽ bên trong nó chứa các nhân tố thể chữa lành chứng bệnh gen. Theo kết quả kiểm tra , chứng bệnh gen của Nguyên soái ức chế ở một mức độ nhất định. Tất nhiên, cũng loại trừ khả năng là do các liệu trình điều trị hằng ngày phát huy tác dụng."

 

Ngụy Dã chăm chú lắng , đó hỏi: "Vậy đề xuất của cô là gì?"

 

Bạch Chỉ hít sâu một , chút phấn khích: " một ít đồ ăn hôm qua Nguyên soái dùng, nghiên cứu thử."

 

Những thú mặt sớm im lặng từ lâu. Ai nấy đều khả năng " thể cải thiện chứng bệnh gen" quý giá đến nhường nào. Nếu thể cải thiện chứng bệnh gen, chẳng sẽ còn nhiều thú c.h.ế.t như nữa ? Những chiến binh nơi tiền tuyến cũng cần chờ c.h.ế.t nữa.

 

Họ cố kìm nén sự xúc động mãnh liệt trong lòng, ánh mắt mang theo niềm hy vọng. Cũng may hiện tại lượng thú ở đây nhiều, đến mười , nếu truyền ngoài chắc chắn sẽ gây sóng gió lớn.

 

Ngụy Dã tự nhiên cũng nghĩ đến điểm , sắc mặt lập tức trầm xuống. Vẻ tươi thoải mái biến mất , đó là sự nghiêm nghị, khí chất vô cùng phù hợp với phận Nguyên soái Đế quốc.

 

Anh lạnh lùng lên tiếng: "Chuyện tuyệt đối tiết lộ ngoài. Nếu , sẽ xử lý như tội phản bội."

 

Những thú hiện diện đều là tướng lĩnh quân đội Đế quốc, họ hiểu rõ tính nghiêm trọng của vấn đề, đương nhiên sẽ dại gì bước qua vạch đỏ. Tất cả đều thu vẻ mặt đùa cợt, nghiêm túc hành quân lễ.

 

"Rõ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-duong-cu-long/chuong-12-niem-vui-bat-ngo.html.]

 

Ngụy Dã về phía Bạch Chỉ, giọng thâm trầm: "Thức ăn hôm qua thể cung cấp thêm cho cô ."

 

Bạch Chỉ , thần sắc tối sầm , chút tiếc nuối.

 

", thể cung cấp loại thức ăn cùng loại."

 

Bạch Chỉ chút hiểu: "Ý ngài là ?"

 

Ngụy Dã ấn ấn huyệt thái dương, ấn chiếc sừng rồng lộ do xúc động : "Tức là cơm chiên trứng hết , nhưng những món khác. Nếu tất cả đều từ một đôi tay , và đều hiệu quả như , thì điều đó chứng minh sự việc liên quan đến nguyên liệu. Khi đó, chúng thể thương lượng hợp tác với 'chủ nhân' của đôi tay ."

 

Bạch Chỉ càng mắt càng sáng. Cô gật đầu, chạy lon ton về phòng y tế, cái đuôi trắng phía run lên vì phấn khích.

 

Mấy vị sĩ quan Đế quốc còn tại chỗ, dùng đôi mắt sáng rực tương tự Ngụy Dã, ý vị hàm chứa trong đó cần cũng hiểu.

 

Ngụy Dã cảm thấy đầu bắt đầu đau. Khóe miệng giật giật, bọn họ, giọng điệu lạnh lùng: "Nghĩ cũng đừng nghĩ."

 

Hùng Kỳ xị mặt xuống: "Hix, bọn chỉ xem vị đại sư đó là ai thôi mà."

 

Ngụy Dã cho rằng khi năng lực của Giang Đường xác nhận, nhất nên cho quá nhiều hy vọng. Hy vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều. Anh quá hiểu về tâm lý con . Một khi cá nhân quá kỳ vọng mà đối tượng đạt mong đợi, đó sẽ là lúc niềm tin sụp đổ.

 

Nếu họ đưa Giang Đường lên thần đàn, đó nhận phản hồi như ý, Giang Đường sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng. Trên thế giới , hai thứ thể trực diện: một là mặt trời ch.ói chang, hai là lòng nhiệt thành.

 

Ngụy Dã dứt khoát từ chối bọn họ, đồng thời lệnh c.h.ế.t, ai phép ngoài.

 

 

 

Khi Giang Đường và quản gia già cầm hộp cơm cao hơn một mét chuẩn cửa, vị quản gia bất ngờ ngăn cô . Ông mỉm đón lấy hộp cơm của Giang Đường, bọc thêm cho nó mấy lớp vỏ bảo vệ, để một chút mùi hương nào lọt ngoài.

 

Không chỉ , ông còn cất hộp cơm trong gian quân dụng của mới cùng Giang Đường ngoài. Giang Đường hành động của quản gia già, chỉ bất lực lắc đầu. Không đến mức đó, thật sự đến mức đó mà. Chẳng lẽ thú chặn đường cướp hộp cơm ?

 

Lúc Giang Đường tất nhiên thể ngờ rằng, lời đùa của trở thành sự thật. Trong những ngày đó, quả thực thú vì mua cơm hộp mà cướp bóc.

 

lúc , cô chỉ nghĩ rằng thái độ của quản gia già là vì từng ăn món nên mới hành động trân trọng như . Thú thật, cô cũng thấy cảm động.

 

thì ai mà chẳng thích thành quả lao động của khác trân trọng chứ?

 

Giang Đường thích cảm giác .

 

Họ cùng lên thiết bay, chỉ trong chớp mắt đến căn cứ quân sự Đế quốc. Giang Đường giống như hôm qua, trải qua nhiều tầng kiểm tra trong.

 

Trên đầu cô vẫn đeo chiếc tai mèo trắng dùng để ngụy trang phận nhân loại, trông hợp với cô. Thỉnh thoảng gió thổi qua, chiếc tai còn khẽ run rẩy, trông y như thật.

 

Giang Đường vẫn quen với chiếc tai đầu, nó dường như còn liên kết với tâm trạng của cô, hễ tâm trạng biến động là nó cũng đổi chút màu sắc.

 

lúc , Giang Đường dường như thấy tiếng gió lướt qua.

 

ngẩng đầu lên, một tay vẫn đặt chiếc tai trắng đầu, dùng đôi mắt ngây thơ vị thú cao lớn ở cửa từ lúc nào.

 

Trong nháy mắt, chiếc tai nhuốm một tầng ửng hồng sắc phấn.

 

 

Loading...