Nuôi Dưỡng Cự Long - Chương 1: Vật đổi sao dời

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-27 12:27:46
Lượt xem: 2

Năm Tinh tế 4022, Phế tích Vạn tộc.

Nơi mênh m.ô.n.g thấy điểm dừng, phóng tầm mắt tới cũng chỉ thấy đất c.h.ế.t.

Trên sa mạc Gobi hoang sơ là mặt đất đầy vết nứt, phế thổ đổ nát.

Đây là vùng đất cháy chiến tranh, một nơi hề sự sống.

Một cơ giáp cao mười mét bay bay đống đổ nát . Trên nó phát một tia laser đỏ quét qua vùng phế tích như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.

Bên trong khoang lái vang lên giọng trong trẻo của một thiếu niên. Trên đầu một đôi tai báo hoa mai tròn trịa, lưng dường như chiếc đuôi đang đung đưa. Đôi mắt tròn xoe ngừng chuyển động, trông vô cùng linh hoạt.

"Đây là phế tích A0012, đây là phế tích A0012. Chưa phát hiện bức xạ chiến tranh, hiện tại gì bất thường."

Lời dứt, một bệ đá phía bỗng xuất hiện một bóng dáng nhỏ nhắn. Cô gái mặc chiếc váy dài màu trắng, mái tóc đen dài chạm gót đang tung bay trong gió. Dáng cô mảnh khảnh mang cảm giác thanh thoát như sắp tan .

Bất chợt, thiếu niên chạm đôi mắt đen sâu thẳm nhất thời quên mất hành động của .

Trong thiết truyền tin, giọng của đồng đội vẫn tiếp tục vang lên: "Alo? Phế tích A0012? Không việc gì thì ngắt máy !"

Phải một lúc lâu , thiếu niên mới tìm giọng của nhưng chút khàn đặc vì kinh ngạc.

"Báo cáo, đây là phế tích A0012. ... hình như phát hiện một cá thể nhân loại."

"..."

Giọng trong thiết truyền tin khựng một nhịp, đó lập tức gào thét mắng xối xả: "Tô Trạch, thằng nhóc thối tha nhà , đừng đùa kiểu đó với ông đây!"

"Cậu nhân loại tuyệt chủng bao lâu ? Họ biến mất hơn 4000 năm !"

Tô Trạch dụi mắt thật mạnh để xác nhận xem bóng dáng mặt là ảo giác . Tuy nhiên bóng đó hề biến mất, vội vàng trả lời: "Không đùa ! xuống xem thử đây!"

Nói xong, ngắt thiết truyền tin, mặc kệ đồng đội ở đầu dây bên kêu gào liền nhảy khỏi cơ giáp.

Giang Đường cũng tại tỉnh dậy.

Khi cô mở mắt , nơi là một vùng hoang vu, bóng . Rất hiu quạnh, lọt tầm mắt là giáo gãy khiên rời.

Đây là ?

Nhân loại ?

Tại tỉnh dậy ở đây?

Theo lý mà , nếu tỉnh thì cô ở trong phòng thí nghiệm mới đúng.

Sao ở vùng sa mạc Gobi ?

Trong lòng Giang Đường trào dâng vô câu hỏi cho đến khi thấy cỗ máy cao hơn mười mét xuất hiện, đầu óc cô bỗng chốc trống rỗng.

Thế giới loài năm 2032 vẫn hề cơ giáp, lúc đó nó chỉ là một bản vẽ khái niệm.

Vậy mà giờ đây, thứ thực sự xuất hiện ngay mắt cô!

Đôi đồng t.ử sẫm màu của Giang Đường như luồng sáng lướt qua, cô vươn cổ về phía .

Tthậm chí suýt chút nữa giơ tay lên chào hỏi điều khiển bên trong. Thế nhưng giây tiếp theo, động tác của Giang Đường khựng . Cô như nhấn nút tạm dừng ngơ ngác về phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-duong-cu-long/chuong-1-vat-doi-sao-doi.html.]

Khoan !

Đôi tai và cái đuôi là thế nào?

Nhìn thấy sự khác lạ , Giang Đường cảm thấy bất an và trong lòng nảy sinh ý định chạy trốn. mới tỉnh nên cơ thể quá yếu ớt, căn bản nhấc nổi chân chỉ thể chôn chân tại chỗ.

Có lẽ vì sự kinh ngạc mặt Giang Đường quá rõ ràng, sinh vật hình đôi tai báo hoa mai nở một nụ méo mó. Chỉ là hiểu hình run rẩy.

Cậu trông cao, ước chừng hơn một mét chín. Giang Đường chỉ cao một mét năm, vất vả mới ngước lên thẳng mắt . Thế là sinh vật hình báo hoa mai xoạc chân giống đang tấn để hạ thấp trọng tâm cố gắng ngang tầm mắt với Giang Đường.

Đừng chi, cái tư thế ... thực sự là đủ "ngáo".

Nhanh ch.óng nhận sự bất , thẳng dậy mở miệng: "%...&¥&..."

Giang Đường: ??? (Anh đang ?)

Giang Đường nghiêng đầu, vẻ mặt mờ mịt.

Nhìn thấy biểu cảm , sinh vật báo hoa mai chợt hiểu điều gì đó, kéo tay Giang Đường đeo tay cô một chiếc đồng hồ. Giang Đường còn kịp phản kháng đeo chiếc "đồng hồ" mang đậm thở công nghệ .

Cậu chạm nhẹ "đồng hồ", đó cất tiếng: "Xin chào? Lần thể hiểu đang ?"

Giang Đường kinh ngạc: !!! Máy dịch thuật thực tế ? Lại thêm một thứ nữa mà thời đại của cô từng thấy qua.

Giang Đường mở miệng với giọng khàn khàn, ngắt quãng, rõ là lâu sử dụng: "Ừm. Hiện tại... là... thời đại... nào? Đây... là... ? Anh... là... ai?"

Giang Đường nhiều câu hỏi hỏi hết một lượt nhưng do giới hạn của bản , cuối cùng cô chỉ hỏi vài điều quan trọng nhất.

Thế mà ngay khi Giang Đường thốt lên từ đầu tiên, sinh vật báo hoa mai thế mà rơi nước mắt. Trông giống biểu tượng "miêu hiu hiu". Rồi vẻ cũng cảm thấy việc đúng lúc, vội vàng lau nước mắt, giọng phấn khích: "Hiện tại là năm Tinh tế 4022, đây là Phế tích Vạn tộc. thú thuộc tộc Báo hoa mai. tên là Tô Trạch, vui gặp cô."

Giang Đường cảm thấy chút mờ mịt và kỳ lạ.

Tại thú xúc động đến ?

Cô lịch sự giới thiệu bản : "... tên... Giang Đường."

Sau khi giới thiệu đơn giản, Tô Trạch đưa Giang Đường cơ giáp nhảy đầy phấn khởi đưa cô trở về căn cứ.

Đó là một thành phố xây dựng đống đổ nát. Xung quanh là gió cát vô tận mang theo sự tiêu điều khôn xiết. khi bước qua cổng thành, Giang Đường mới thực sự thấy rõ sự khác biệt của thế giới .

Những tòa nhà cao hàng trăm tầng chọc trời, đó nhấp nháy đủ loại ánh đèn rực rỡ.

Cát vàng rơi xuống phía thành phố đều một lớp màng bảo vệ chặn khiến chúng thể tổn hại nơi dù chỉ một chút. Kiến trúc ở đây phát triển một cách hoang dã, mỗi tòa nhà một vẻ. Trên đường phố là những thú đang chạy nhảy với đôi tai và chiếc đuôi kỳ lạ, thậm chí thỉnh thoảng trung còn vài thú cánh bay qua.

Những sinh vật mang đặc điểm thú ôm theo những đứa nhỏ trong giai đoạn thú non phố phường nhộn nhịp.

Bên tai còn văng vẳng tiếng cảnh báo của robot cảnh vệ: "Người thú đằng , chỗ cấm bay!"

"Không biến từ dạng thú sang dạng bán thú phố! Càng khỏa chạy rông!"

"Dừng cho ! Ở đây cho phép ôm chân cọ cọ!"

"Nhặt liêm sỉ của các !"

"Này! Người thú trưởng thành đằng mau trông coi nhóc con nhà cho kỹ !"

Tất cả những điều trong mắt Giang Đường đều là những sự vô cùng huyền ảo.

Loading...