An Nhiên theo bản năng từ chối. Mu bàn tay cô ngứa, khiến cô cảm thấy khó chịu, cũng do dùng thứ nước đen ngòm rửa tay . Cô gãi vài cái, cảm thấy hình như đói lắm, nhưng nghĩ , hình như từ lúc sinh con xong hôm qua đến giờ, cô quả thực ăn chút gì. Kỳ lạ, cô thấy đói nhỉ?
Cô cảm thấy quá bữa , thế , đừng để sữa mới về ép ngược trở . An Nhiên liền tiếng cảm ơn với giường 17, nhận lấy bánh mì trong tay cô , ăn trầm ngâm về phía giường của .
“Này, cô thể giúp bấm chuông ?”
Giường 18 lúc , bên cạnh cũng ai. Từng tốp từng tốp họ hàng bạn bè cuối cùng cũng hết . Chồng, chồng và mấy bà cô bà chị của cô hình như nãy vẫn còn ở đây, nhưng đó hình như tìm bác sĩ cãi , bảo là chuyển sang phòng VIP. Kết quả bác sĩ chần chừ mãi thủ tục cho cô , cả nhà liền kéo đến văn phòng bác sĩ để chặn đường.
Cho nên lời của giường 18 là với An Nhiên. Thực cô cũng tìm bác sĩ, chỉ bấm chuông để đến xem thế nào.
“Cô tự bấm mà.”
An Nhiên đầu liếc phụ nữ đang giường, 24 hoặc 25 tuổi, lớn hơn An Nhiên một hai tuổi. Cô đầy 20 tuổi nghiệp trường nghề, việc hơn một năm thì gả cho chồng cũ, duy trì cuộc hôn nhân với chồng cũ một năm, vật vã 10 tháng sinh con , đến bây giờ cũng mới 23 tuổi, còn tròn!
Cho nên An Nhiên hiểu nổi, tuổi tác xấp xỉ , đều là sinh thường, giường 18 ườn giường, cứ như sinh mổ , còn sai bảo cả cô nữa.
“ dậy nổi~!” Giường 18 giường, vẻ mặt đáng thương An Nhiên, trong mắt cũng ngấn lệ, còn mang theo chút ý vị cầu xin với An Nhiên: “Sản dịch của nhiều lắm, khó chịu, cô giúp .”
An Nhiên thèm để ý đến cô , nũng cứ như từng sinh con !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-9-giuong-benh.html.]
Thực lúc trong lòng An Nhiên cũng phiền não. Cô đang suy tính xem thế nào mới thể đưa con gái khỏi Khoa Sơ Sinh, tiện tay giúp giường 17 lấy cái bánh mì, chứ chẳng tâm trí mà chiều chuộng cái giường 18 .
Đi về tấm rèm của , An Nhiên lấy điện thoại , ăn bánh mì, nghĩ xem lúc còn thể liên lạc với ai, ai còn năng lực lớn như , để đưa con gái cô khỏi Khoa Sơ Sinh.
Tấm rèm vén lên một góc, mặt giường 17 lấm tấm mồ hôi lạnh, nhịn cơn đau từ vết mổ, với An Nhiên: “Này, hai chúng chuyện , nếu đau khó chịu lắm, cô tên gì?”
“An Nhiên!”
An Nhiên cúi đầu, mắt vẫn dán c.h.ặ.t danh bạ điện thoại, lướt tìm điện thoại bên trong. Cô tựa mép giường của , gáy xõa một b.úi tóc lỏng lẻo, những sợi tóc vì nãy vã mồ hôi hột nên trông bết dính, thê t.h.ả.m đến mức thể thê t.h.ả.m hơn.
“ tên Hồ Trinh, cô thể gọi là chị Trinh. Trông cô nhỏ hơn nhiều, cô tròn 20 tuổi ?”
“Tròn , sắp 23 .”
“Ồ, ban đầu còn tưởng cô chồng mà chửa cơ đấy, trông cô trẻ quá. Vậy chồng cô đến chăm cô?”
Hồ Trinh sinh mổ, xem chừng là đau thật, liên tục tìm chủ đề để chuyện với An Nhiên. Trong lòng An Nhiên đang sốt ruột, cũng lướt danh bạ nữa, trực tiếp ngước mắt Hồ Trinh đang giường, :
“Chị Trinh, cảm thấy bệnh viện trúng tà , ngoài xem tình hình , chị ngủ một lát .”