“Tút tút, tút tút, tút tút tút!”
Gọi mấy , điện thoại đều báo máy bận. An Nhiên quơ quơ điện thoại với giường 17: “Máy bận, chắc là tín hiệu , hoặc chồng và chồng cô đang xét nghiệm gì đó. Cô ăn chút gì , giúp cô đặt đồ ăn ngoài nhé.”
Cô cảm thấy lúc vẫn còn dịch vụ giao đồ ăn, tuy trời khá tối, nhưng đồ ăn ngoài thì lúc nào cũng , bất kể mấy giờ!
Nếu giao đồ ăn đến , chứng tỏ việc bệnh viện khó, sự việc chắc chắn cũng nghiêm trọng như cô tưởng tượng. Vậy An Nhiên sẽ nhờ giao đồ ăn xuống quầy hướng dẫn ở tầng một tìm bác sĩ, rằng tầng bốn tầng năm thể xuất hiện dịch bệnh diện rộng gì đó, kịp thời chuyển trẻ sơ sinh . Nếu giao đồ ăn , đồng nghĩa với việc bệnh viện phong tỏa ?
Nói thật, An Nhiên quá đen tối, mà là nếu ngoài xã hội xuất hiện dịch bệnh truyền nhiễm diện rộng nào đó, để ngăn chặn dịch bệnh lây lan, việc đầu tiên là phong tỏa nguồn bệnh, đây là logic bình thường.
Cho nên nếu giao đồ ăn , thì đồng nghĩa với việc An Nhiên cũng ... Dù thế nào, lẽ cách thử nghiệm ấu trĩ, nhưng cô đang nghĩ cách. Trong phạm vi khả năng của , trong phạm vi nhận thức khoa học mà cô thể hiểu trong đời , An Nhiên đang nghĩ đủ cách để liên lạc với thế giới bên ngoài.
“Cảm ơn nhé, đồ ăn . Cô xem giường nhúc nhích , cô thể giúp lấy cái bánh mì trong ngăn kéo tủ đầu giường ?”
Nước mắt trong mắt giường 17 cuối cùng cũng rơi xuống. Phụ nữ sinh con, chính là dạo một vòng qua quỷ môn quan, huống hồ cô còn sinh mổ, bụng rạch tám lớp, vết mổ dài như , t.h.u.ố.c tê hết là đau thấu tim gan. Thế nhưng chồng và chồng cô , mất tăm mất tích đúng lúc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-8-toi-giup-co-dat-do-an-ngoai-nhe.html.]
An Nhiên cũng đang đau nhức khắp , nhưng cô sinh thường. Trước khi quyết định sinh thường, cô còn đặc biệt lên mạng tra cứu tài liệu, sinh con xong, nhiều sẽ giúp tống sản dịch ngoài. hôm nay cô cũng quá nhiều , vượt quá lượng vận động mà một sản phụ bình thường nên .
Sản dịch phần chảy , giống như vòi nước , cứ cử động là trào một đống lớn, nhơm nhớp, khiến An Nhiên vô cùng khó chịu.
Cô về phòng bệnh, liền tựa giường của , cũng dám xuống, chỉ sợ xuống sẽ dậy nổi nữa.
cô giường 17, quả thực đáng thương, cách cư xử cũng lịch sự. Nhờ An Nhiên giúp lấy cái bánh mì trong ngăn kéo mà còn cảm ơn rối rít, nên An Nhiên giúp cô một tay cũng chẳng .
Cô vòng qua giường bệnh của , lết tới, mở ngăn kéo tủ đầu giường của giường 17 . Nhìn bên trong, cô chợt thấy kỳ lạ, nghiêng đầu hỏi giường 17 đang rên hừ hừ giường: “Sao cô mua nhiều bánh mì thế? Còn sô cô la, kẹo viên, chà, ở đây còn cả mì tôm trẻ em nữa.”
“Lúc sinh, thật sự là còn chút sức lực nào, những thứ đều do chồng và chồng mua, bảo cố gắng ăn, ăn gì thì ăn nấy, dồn sức sinh đứa bé . Kết quả ăn miếng nào, chuyển thẳng sang sinh mổ .”
Trên khuôn mặt đầy đau đớn của giường 17, dường như nhớ tới đứa bé mổ từ trong bụng , cuối cùng cũng thấp thoáng một nụ . Cô giường, giơ tay nhận lấy túi bánh mì An Nhiên đưa, mở bao bì, lấy từ bên trong một cái bánh mì hình bầu d.ụ.c, bên còn chà bông, đưa cho An Nhiên.
“ thấy cô luôn chỉ một , từ tối qua đến giờ, cô cũng ăn gì , cùng ăn chút với .”