An Nhiên nhận lấy con d.a.o gọt hoa quả từ tay Hồ Trinh, kéo tấm ga trải giường dính đầy sản dịch của xuống, gập đôi , dùng d.a.o rạch một đường. Cô túm lấy chỗ rạch, dùng sức xé mạnh một cái "xoẹt", tấm ga giường rách toạc đôi.
Trong tình huống bình thường, An Nhiên đương nhiên thể việc tốn sức như , huống hồ cô mới sinh con mười lăm tiếng. bây giờ, cô chẳng màng nhiều đến thế nữa, cô căn bản coi là một sản phụ, cô bây giờ là một !
Hai nửa ga giường nối với cũng hai ba mét, nhưng thế vẫn đủ. An Nhiên cầm d.a.o gọt hoa quả bắt đầu hì hục với vỏ chăn của , nhưng vẫn đủ. Hồ Trinh giường vội vàng lật tung chăn , đưa cho An Nhiên:
“Tháo luôn vỏ của cái chăn , chắc là miễn cưỡng đủ đấy.”
“Chắc là đủ .”
An Nhiên nhíu mày, bắt đầu vã mồ hôi. Thực cô cũng nối đống ga giường vỏ chăn đủ . Dù đây cô luôn sống khuôn phép, từng mấy trò như trèo tường vượt rào, cũng chẳng giỏi dùng ga giường để đo chiều cao của căn nhà . Nếu thiếu chừng một hai mét, nhảy xuống một cái là xong.
Thắt nút bộ những mảnh ga giường, vỏ chăn xé thành một sợi dây thừng, An Nhiên chuẩn buộc một đầu dây khung sắt cuối giường của Trần Kiều. Vì cuối giường của Trần Kiều gần cửa sổ nhất, một chiếc giường cũng khá nặng, ngoài giường của Trần Kiều , dường như còn chỗ nào thích hợp hơn để buộc dây nữa.
đợi An Nhiên thắt nút c.h.ế.t, Trần Kiều đang giường đột nhiên bật dậy, hét lên với An Nhiên: “Cô thể để yên tĩnh một chút ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-20-bay-gio-co-la-mot-nguoi-me.html.]
Cô chê An Nhiên quá ồn ào, lúc thì xé vải, lúc lúi húi ở đầu giường cô . Bây giờ tình hình bên ngoài đáng sợ như , cái giường 16 còn chịu yên, thật sự phiền c.h.ế.t .
An Nhiên liếc cô một cái, chẳng thèm để ý đến cô nàng tiểu thư , tự buộc c.h.ặ.t sợi dây đầu giường Trần Kiều, ném đầu dây ngoài cửa sổ. Cô bám mép cửa sổ, mái hiên che mưa bên ngoài, thầm tính toán xem nếu bám dây, từ mái hiên tầng bốn thể thuận lợi nhảy xuống mái hiên tầng ba .
Rõ ràng, thái độ coi Trần Kiều như khí của An Nhiên chọc giận Trần Kiều . Cô quỳ giường, liều mạng bắt đầu cởi sợi dây An Nhiên buộc ở cuối giường , miệng tức giận :
“Cô mấy thứ thì ích gì? Bày vẽ nhiều như , giúp chúng ngoài ? Cách duy nhất của chúng bây giờ là đợi, đợi cứu viện!”
“Có ích gì ?! Ít nhất đang nghĩ cách!”
Thấy Trần Kiều dám cởi dây, An Nhiên tức giận đẩy Trần Kiều một cái, trực tiếp đẩy cô từ giường bệnh ngã lăn xuống đất. Trần Kiều ngã xuống đất liền kêu oai oái, vẻ ngã nhẹ. An Nhiên hoảng, sống hai mươi ba năm, nãy là đầu tiên cô động thủ với khác, tát Trần Kiều một cái, bây giờ bạo lực như , đẩy Trần Kiều từ giường bệnh xuống.
Cái tát đó gây tổn thương gì mấy cho Trần Kiều, nhưng đẩy cô từ giường xuống thì nghiêm trọng . An Nhiên Trần Kiều rên rỉ mặt đất, suy nghĩ đầu tiên trong đầu là xong , kiềm chế tính nóng nảy, phen khéo Trần Kiều ăn vạ mất?
nghĩ, tình hình bên ngoài bây giờ thế nào, loạn lạc như , trong phòng bệnh camera giám sát, dù Trần Kiều ăn vạ cô, cô cũng chẳng quản nhiều thế nữa. Phải ngoài , tìm cứu viện đến, cứu con mới là quan trọng nhất!