Nuôi Con Thời Mạt Thế - Chương 13: Cô Không Bị Trúng Tà

Cập nhật lúc: 2026-04-07 10:52:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đừng gọi nữa!” An Nhiên uể oải ngẩng đầu, lật tay đóng cửa phòng , liếc cô nàng tiểu thư giường 18 đang ầm lên, đầu với Hồ Trinh ở giường 17: “Điện thoại của cô ở , mau đưa cho , báo cảnh sát!”

 

báo !” Cô nàng tiểu thư giường 18 nhíu mày, bắt đầu bấm điện thoại một cách bồn chồn, gọi điện An Nhiên đang sõng soài đất, “ báo cảnh sát chồng mất tích, kết quả là điện thoại báo cảnh sát cứ báo bận suốt! Lũ cảnh sát trong nước đúng là đồ ăn hại, hừ!”

 

Chồng mới mất tích hai tiếng mà cô nàng tiểu thư gọi điện báo cảnh sát, bắt cảnh sát nhân dân tìm chồng cho cô ?!

 

An Nhiên im lặng bò dậy từ đất, khó nhọc lục lọi túi đồ chờ sinh đặt ở đầu giường, tìm một miếng b.ăn.g v.ệ si.nh dạng quần mới. Trí thông minh của Hồ Trinh ở giường 17 ít nhất cũng hơn cô nàng tiểu thư giường 18, tuy giường cử động nhưng cô vẫn An Nhiên với vẻ mặt lo lắng, hỏi:

 

“Cô ? Tại báo cảnh sát? Điện thoại của ở trong ngăn kéo.”

 

An Nhiên lắc đầu, bây giờ cần điện thoại nữa , vì giường 18 báo cảnh sát, hơn nữa còn đang ngừng bấm báo cảnh sát, nên cô lấy điện thoại của Hồ Trinh để gọi cũng vô ích.

 

thấy bên ngoài...” An Nhiên hít một thật sâu, nhớ cảnh tượng ghê tởm thấy, nén nỗi sợ hãi trong lòng, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất với Hồ Trinh: “Có đang ăn thịt !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-13-co-khong-bi-trung-ta.html.]

“Hả?” Hồ Trinh ngơ ngác ngẩng nhẹ đầu lên, vì động đến vết thương mà bất lực đặt đầu trở gối.

 

Cô nàng tiểu thư giường 18 nhịn mà “phụt” một tiếng. Cô vẫn đang liên tục gọi báo cảnh sát và điện thoại của chồng , liếc An Nhiên với vẻ khinh thường, dường như cảm thấy một dân thường như An Nhiên những lời điên rồ như cũng hợp với phận của cô.

 

An Nhiên ép giường 17 và 18 tin lời , chỉ liếc cô nàng tiểu thư giường 18 một cái, run rẩy nhà vệ sinh, miếng b.ăn.g v.ệ si.nh dạng quần thấm đẫm sản dịch đến mức quá tải.

 

Không dùng thứ nước đen ngòm đó để rửa tay, An Nhiên tìm một cuộn giấy vệ sinh, lau sạch vết m.á.u tay, chống tay lên bồn rửa mặt, bộ dạng như ma quỷ của trong gương, vén tóc mái trán lên, tìm kiếm một cách vô cùng, vô cùng, vô cùng cẩn thận. May mắn trong cái rủi, cô trúng tà.

 

Xa xa, tiếng nhạc chuông “Tiểu Hồ Tiên” vẫn vang lên trong hành lang cuối cùng cũng tắt ngấm khi điện thoại hết pin. Màn hình điện thoại tối sầm, những con quái vật “tiến hóa” thành công vây quanh nó mất mục tiêu, liền bắt đầu từ từ tản , con về phía cuối hành lang, con tiến về phía phòng bệnh của An Nhiên.

 

Mà ở nơi xa xôi, xa xôi tận Tây Bắc, trong một hội trường sáng đèn, mấy chiếc bàn bày , tường treo một biểu ngữ màu đỏ, “Hoan Tống Chiến Luyện Đồng Chí Quang Vinh Thoái Ngũ”. Dưới biểu ngữ là một căn phòng đầy tang thi mặc quân phục rằn ri đang lang thang mục đích, mặt đất còn mấy bộ xương gần như ăn sạch, cơm và thức ăn bàn động đến mấy miếng, nhưng m.á.u đỏ và đờm vàng văng tung tóe khắp nơi.

 

Chiến Luyện dính m.á.u, bàn tay buông thõng nắm thành quyền, m.á.u tươi vẫn đang nhỏ giọt, từng giọt, từng giọt rơi xuống đất, loang thành một vũng nhỏ. Anh một chiếc ghế đẩu trong nhà bếp, một chân gác lên đầu gối chân , bàn tay còn đang cầm điện thoại, gọi gọi cho An Nhiên, cho đến khi điện thoại của An Nhiên gọi đến tắt máy.

 

 

Loading...