Nuôi Con Thời Mạt Thế - Chương 12: Con Gái Cô Phải Làm Sao

Cập nhật lúc: 2026-04-07 10:52:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong lòng An Nhiên thầm cảm ơn tám đời tổ tông nhà Chiến Luyện, vội vàng dán tường, vội vã chạy chậm về phòng bệnh của .

 

Sản dịch chảy ròng ròng cô, nhiều đến mức b.ăn.g v.ệ si.nh dạng quần cũng chứa nổi nữa. Vết m.á.u đỏ tươi men theo ống quần An Nhiên chảy xuống, nhuộm đỏ cả phần của cô. Những dấu chân m.á.u kéo dài từ đầu hành lang bên sang đầu bên . Đợi đến khi cô chạy đến cửa phòng bệnh của , thì suýt chút nữa ngất xỉu. Từ đầu hành lang bên , văng vẳng bài “Tiểu Hồ Tiên” vẫn đang hát, Chiến Luyện liên tục gọi điện thoại cho cô, hết cuộc đến cuộc khác.

 

An Nhiên cửa phòng bệnh của , nước mắt tuôn rơi, về phía đầu hành lang bên , những con quái vật tụ tập quanh điện thoại của cô, từng con từng con một, vây quanh. Chẳng mấy chốc, xung quanh điện thoại của cô một đám quái vật lớn, đang tìm kiếm con mồi phát âm thanh.

 

Tại biến thành thế , thế giới rốt cuộc ? An Nhiên cuộn tròn cửa phòng bệnh của , bất lực rơi lệ. Đã từng, trong vô ngày đêm, cô mong ngóng Chiến Luyện gọi điện thoại cho bao, dù muộn thế nào, cô nhất định sẽ máy.

 

bây giờ, điện thoại của Chiến Luyện cô dám ? Dám ? Cô dám, cô chỉ là một phụ nữ bình thường, cô chẳng gì cả, cơ bắp cứng như thép giống Chiến Luyện, cũng chẳng thần công bay thiên độn địa. Bây giờ cô ? Ngoài con đường c.h.ế.t, còn con đường nào để ?

 

Cô còn con gái, cô c.h.ế.t , con gái cô ?

 

An Nhiên quệt mạnh dòng nước mắt chảy mãi ngừng. Vì vã nhiều mồ hôi, rửa mặt, khiến lớp cáu bẩn mặt cô dày, nước mắt chảy , An Nhiên quệt mạnh, khiến cả khuôn mặt cô trông lem luốc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-12-con-gai-co-phai-lam-sao.html.]

Cô đột nhiên nghĩ đến việc báo cảnh sát. Bệnh viện trúng tà , nhiều nhiều trở nên ngây ngốc đờ đẫn, còn ít , rõ ràng đang "tiến hóa". Đây còn là cảnh tượng mà một dân đen như cô thể kiểm soát nữa . Bây giờ bắt buộc nhờ đến sự giúp đỡ của cảnh sát, chỉ cảnh sát mới thể đưa con gái cô khỏi Khoa Sơ Sinh.

 

, đúng , An Nhiên cảm thấy những kẻ ngây ngốc đờ đẫn trong miệng chảy đờm vàng , đang "tiến hóa"! Cái gọi là tiến hóa, lẽ ban đầu chính là giống như cô y tá nhỏ , vẫn còn chút ý thức, lặp lặp công việc trong tay một cách máy móc, đó phát triển đến cuối cùng, mọc răng nanh chính là "tiến hóa" xong, bọn chúng sẽ ăn thịt !

 

Nhìn bao quát cả hành lang , những tới lui với vẻ mặt đờ đẫn, cuối cùng đều sẽ "tiến hóa" thành quái vật ăn thịt , An Nhiên , chắc chắn. Điều duy nhất cô thể chắc chắn bây giờ là, cô báo cảnh sát, bắt buộc báo cảnh sát!

 

Nghĩ đến việc báo cảnh sát, cô vội vàng gồng sức, dậy vặn tay nắm cửa phía lưng, bò trong. Giường 17 bên trong vẫn đang giường, giường 18 đang gọi điện thoại, tới lui, dáng vẻ vô cùng bồn chồn bất an.

 

“Sao máy chứ? Sao vẫn máy chứ?” Cô nàng đỏng đảnh giường 18 tức giận hét lớn. Vừa đầu , thấy quần của An Nhiên là m.á.u bò về, giường 18 kêu lên một tiếng ngạc nhiên thái quá: “Ái chà, cô ?”

 

“Không chứ?”

 

Hồ Trinh giường 17, giường thể cử động, nhưng cô cũng thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của An Nhiên bò mặt đất, liền miễn cưỡng nhúc nhích cơ thể, chống lên một chút, nhưng cử động, đau đến nhe răng trợn mắt.

 

 

Loading...