An Nhiên sợ đến mức hai chân run rẩy, một cơn buồn tiểu đột ngột ập đến. Cô cố nhịn, còn kịp phản ứng, bên hông ai đó huých một cái. An Nhiên vốn vững, cứ thế bất ngờ đụng ngã xuống đất, điện thoại trong túi rơi , trượt một đoạn xa.
An Nhiên c.ắ.n răng, phát tiếng động, đúng hơn là giờ phút , phát âm thanh cũng phát nổi nữa. Cô dọa cho ngây . An Nhiên sợ ngây , khuôn mặt tái nhợt bết dính tóc tơ, ngẩng đầu lên, thấy kẻ đụng đang cúi đầu như tìm kiếm thứ gì đó, đôi mắt xám xịt, khóe miệng còn lộ hai chiếc nanh dài.
Mẹ ơi, đây là con ? An Nhiên tại chỗ chỉ thiếu điều sợ ngất , cơn buồn tiểu cũng nhịn nữa, dọa cho tè quần, cũng kịp hét lên, thấy kẻ đụng ... thứ đó, đầu, thẳng phòng bệnh, cùng với đàn ông giường, cúi rạp xuống, bắt đầu dùng cái miệng chảy đờm vàng và răng nanh, c.ắ.n xé phụ nữ giường.
Máu đỏ tươi men theo ga trải giường chảy lênh láng, loang lổ mặt đất. Chẳng mấy chốc, phụ nữ giường tắt thở, mặc cho hai đàn ông rạp cô , ăn thịt và lục phủ ngũ tạng của .
“Ọe~~” An Nhiên nhịn , mắt cảnh tượng , trong lòng trào lên một trận buồn nôn. Chỉ là tiếng nôn ọe của cô phát , giường, hai đàn ông đang ăn thịt phụ nữ liền đầu , đôi mắt như phủ một lớp tro trắng, rợn tóc gáy chằm chằm An Nhiên.
Trong phòng bệnh tối, dường như chỉ một sản phụ , tại bật đèn, nhưng điều cản trở An Nhiên rõ m.á.u miệng hai đàn ông . Hàm răng sắc nhọn như dã thú mọc khóe miệng, đó bọn họ... , bọn chúng cử động, bò từ giường xuống, trực tiếp hướng về phía An Nhiên, từng bước từng bước lảo đảo tới.
An Nhiên bịt miệng, lắc đầu, trong hốc mắt trào những giọt nước mắt sợ hãi. Ngồi mặt đất, cô dám tin mà lùi về phía . Cô nôn, dám nôn, , dám , cô từng trải qua nỗi sợ hãi nào như thế . Sau đó cô ngẩng đầu quanh, những tới lui phía dường như phát hiện cảnh tượng , vẫn tiếp tục lang thang vô định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-11-tieu-ho-tien.html.]
Động tác lảo đảo của hai đàn ông chậm, giống như đang khóa c.h.ặ.t mục tiêu, liên tục dò dẫm về hướng của An Nhiên. cách giữa chúng và An Nhiên tổng cộng cũng chẳng bao xa, nhanh, bước khỏi cửa, sắp tìm đến chỗ An Nhiên .
“Biến biến biến biến biến biến biến thành tiểu hồ tiên, tiếng bước chân ánh trăng vang lên từng nhịp, nhẹ nhàng đặt tay lên vai , chỉ mong đừng vì đừng vì mà hoảng hốt~~~”
Vào thời khắc mấu chốt, chiếc điện thoại An Nhiên đ.á.n.h rơi mặt đất, cách đó hai mét đột nhiên vang lên. Tiếng hát của bài “Tiểu Hồ Tiên” lớn đến mức vang vọng cả hành lang. Những đang lang thang xung quanh An Nhiên dừng bước, ngây ngốc tại chỗ cử động nữa.
Điều quan trọng hơn hơn hơn nữa là, hai đàn ông ăn thịt sản phụ , khựng mặt An Nhiên, đầu, xoay , về phía chiếc điện thoại đang hát bài “Tiểu Hồ Tiên”. Những dừng cũng cử động lúc , đó lảo đảo lắc lư, xoay , cùng hướng về phía chiếc điện thoại đang hát bài “Tiểu Hồ Tiên”.
Bọn chúng lưng , An Nhiên liền thấy răng nanh trong miệng chúng. Đây đều là quái vật, quái vật! Cô tay chân run rẩy vội vàng dậy, rón rén lách qua vài bên cạnh, một chỗ thật xa thật xa, đó nghiêng đầu liếc chiếc điện thoại mặt đất, gọi điện cho cô là Chiến Luyện.
Cảm ơn! Cuối cùng cũng ích một !