Nuôi Con Thời Mạt Thế - Chương 10: Tại Sao Trời Vẫn Chưa Sáng

Cập nhật lúc: 2026-04-07 10:52:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói xong, An Nhiên nhét điện thoại túi, trong lòng mang theo sự bất an, bám khung giường, từng bước từng bước lết đến cửa. Phía Hồ Trinh vẫn đang hỏi cô trúng tà gì, còn cô nàng đỏng đảnh giường 18 thế mà một giường, thút thít .

 

An Nhiên phiền c.h.ế.t, thèm để ý đến Hồ Trinh và giường 18, chỉ lén lút mở cửa, bên trong, hành lang âm u. Những hành lang, hành động càng lộ rõ vẻ cứng đắc. Nỗi sợ hãi trong lòng An Nhiên khiến cô thấp thỏm yên, ngoài xem cho rõ ngọn ngành, chỉ ở lì trong phòng bệnh , cô cũng chịu nổi.

 

“Nói mới nhớ, hai phát hiện , bây giờ 11 giờ trưa , tại trời vẫn sáng?”

 

Sau lưng vang lên một giọng , là Hồ Trinh đang . Cô giường, nhíu mày, đầu đêm mưa bên ngoài cửa sổ vẫn hệt như đêm khuya. Đèn đường lắp năng lượng mặt trời và cối xay gió điều khiển tự động bằng máy tính, cứ đến 6 giờ sáng là đèn đường sẽ tắt hết. Lúc từ trong phòng bệnh ngoài, là một mảng đen kịt, bóng tối đặc quánh đưa tay thấy rõ năm ngón.

 

“Á!”

 

Một tiếng hét ch.ói tai, là giường 18 phát , tựa như một móng vuốt sắc nhọn, bóp nghẹt trái tim An Nhiên. Cô khá bực bội đầu , liếc giường 18 một cái, chỉ thấy giường 18 bây giờ sức dậy . Cô đang oán trách Hồ Trinh giường:

 

“Chị đừng nữa, chị mới phát hiện , đáng sợ quá đáng sợ quá, kinh khủng quá kinh khủng quá, gọi điện thoại cho chồng .”

 

Nói xong, cô tự xuống giường, lục tìm chiếc điện thoại quả quýt đời mới nhất của trong tủ đầu giường, bắt đầu gọi điện thoại cho chồng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-con-thoi-mat-the/chuong-10-tai-sao-troi-van-chua-sang.html.]

Đồ kỳ cục! An Nhiên thầm mắng giường 18 một câu trong lòng, đầu , men theo cánh cửa đang mở, tiếp tục quan sát qua khe hở đó. Những hành lang vẫn tới lui, giống như từng cái xác đang dạo .

 

An Nhiên run rẩy trong lòng, mở hé cửa phòng thêm một chút, ôm bụng, đôi giày trong cữ từ từ bước ngoài. Sau đó nghĩ vẫn yên tâm, cô đưa tay đóng c.h.ặ.t cửa phòng bệnh cho Hồ Trinh và cô nàng đỏng đảnh giường 18.

 

Cô cẩn thận quan sát những đang tới lui. Những , so với lúc cô ngoài xem ban nãy, vẻ mặt đờ đẫn càng nghiêm trọng hơn, gân xanh đầu phồng lên, , trong miệng chảy đờm vàng.

 

Đèn hành lang, cái sáng cái tắt, khiến cả hành lang tràn ngập một mùi vị quỷ dị. An Nhiên vẫn mức độ nghiêm trọng của vấn đề, cô cúi đầu, lặng lẽ về phía . Cô định đến chỗ thang máy, lên Khoa Sơ Sinh, nghĩ cách tìm con gái .

 

Cứ mãi, từng bước từng bước, từ từ lết về phía . Đi ngang qua một đoạn hành lang tắt đèn, trong một căn phòng mở toang cửa, một âm thanh nhai nuốt thức ăn vang lên giữa hành lang tĩnh lặng , lớn, giống như một loài động vật cỡ lớn nào đó đang gặm xương , từng tiếng từng tiếng nối tiếp , khiến An Nhiên đột ngột dừng bước.

 

Cô kinh hoàng trợn to hai mắt, sườn mặt bết dính tóc tơ là mồ hôi. Sau đó cô từ từ nghiêng đầu, thấy bên trong phòng bệnh bật đèn, một đàn ông đang rạp một phụ nữ, hệt như dã thú, đang c.ắ.n xé phụ nữ !

 

, c.ắ.n xé!

 

Người phụ nữ giường vẫn còn sống, vẻ như mới sinh con xong, đầu quấn khăn, cuống họng c.ắ.n đứt, m.á.u tươi tuôn ùng ục. Cô đang liều mạng đá đ.á.n.h đàn ông , âm thanh nhai nuốt thức ăn chính là phát từ .

 

 

Loading...