Nuôi con những năm 1980: Mỹ nhân lạnh lùng được trùm nghiên cứu khoa học chiều chuộng! - 573

Cập nhật lúc: 2026-03-30 10:11:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Nghiễn thấy vợ hỏi, chắc hẳn lòng cô đang bất an: "Em chỉ cần chăm sóc bản cho , những chuyện khác , lo lắng ."

"Thái t.ử gia mà hôm đó Thải Tình ..."

"Ừ, . Hiện tại địch trong tối ngoài sáng, rõ mục đích và vị trí của đối phương, chúng thể phản công ngay . Chi bằng cứ lấy bất biến ứng vạn biến, cử động càng nhiều thì sơ hở lộ càng nhiều. Ví dụ như , Tưởng và Tưởng Vinh chắc chắn sẽ cuộc nghiêm túc."

Thẩm Thanh Nghi hôn lên trán : "Được , em ."

Lục Thừa Bình đến bệnh viện, đầu tiên là ghé qua thăm Lục Văn Tinh, đó mới đến phòng bệnh của Tưởng Vinh. 

Vừa đẩy cửa thấy Lục Nhã đang ngủ gục bên giường bệnh của . Thấy Tưởng Vinh thương như , khỏi giật , bước tới khẽ hỏi: 

"Tưởng Vinh, chứ?"

Tưởng Vinh liếc Lục Nhã, sợ cô thức giấc nên hiệu "suỵt". 

Lục Nhã tỉnh, thấy Lục Thừa Bình, cô chút ngạc nhiên: "Sao giờ tới đây?"

"Anh chỉ đến thăm Tưởng Vinh thôi."

" ."

Lục Thừa Bình vẫn thấy chút chột

Xoài chuaa

"Không thì sang phòng bác hai Lục đây. Nếu gì mà Nhã Nhã tiện giúp, cứ gọi ."

Nhắc đến chuyện " tiện", ánh mắt Tưởng Vinh thoáng d.a.o động, nhất thời mở lời thế nào. 

Ngay lúc Lục Thừa Bình chuẩn bước cửa thì tiếng Tưởng Vinh: " vệ sinh."

 Nhã Nhã nhỏ, sức yếu, sợ cô đỡ nổi .

Lục Thừa Bình tiến đỡ dậy. Mới dìu nửa quãng đường mà thở hồng hộc, than vãn: "Sao nặng thế ?" Nhìn chẳng béo tí nào, thịt mọc ở .

Tưởng Vinh lườm một cái: "Bình thường rảnh rỗi thì chạy thêm vài vòng , đừng suốt ngày chỉ ăn uống chơi bời ườn đó, nếu sẽ ngày càng yếu đấy."

Đàn ông thể là "yếu"? Lục Thừa Bình lập tức vui: "Chỉ là suốt ngày như con ch.ó ngao tạng , ai đỡ mà chẳng thấy đuối. Chứ dám để Nhã Nhã đỡ?"

"Nhã Nhã là đồng chí nữ."

"Vậy thì gọi Trần Ức Nam đến mà đỡ." Trần Ức Nam mới về nghỉ ở phòng bên cạnh, vả cũng chẳng khỏe hơn là bao. 

Tưởng Vinh im lặng. Hai phòng bệnh, Lục Thừa Bình sang phòng Lục Văn Tinh, Lục Nhã nháy mắt với Tưởng Vinh, lấy từ gầm giường một chiếc bô: 

"Lát nữa cứ giải quyết ở đây."

Mặt Tưởng Vinh đỏ bừng lên. Lục Nhã biểu cảm của

"Có gì mà, em chứ gì." Ôi, hai Tưởng đáng yêu quá mất.

"Ngủ ." 

Tưởng Vinh xuống, Lục Nhã cũng giả vờ ngủ. Đợi Tưởng Vinh yên nhắm mắt một hồi lâu, Lục Nhã mới rón rén ngẩng đầu

Cái tên thế , mũi cao, lông mi dài, đường xương quai hàm mỹ vô cùng. 

Quan trọng hơn nữa là còn là "khối nam châm" đẩy lùi đóa hoa đào, trai an , điểm hơn hẳn trai cô và Tưởng. 

Đặc biệt là Tưởng, từ nhỏ phụ nữ vây quanh, ly hôn mà vẫn đắt giá vô cùng, nghĩ thôi thấy mệt. 

Chuyện rắc rối của trai cô tuy nhiều bằng Tưởng nhưng Thải Tình kể hình như cũng hai ba vụ. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuoi-con-nhung-nam-1980-my-nhan-lanh-lung-duoc-trum-nghien-cuu-khoa-hoc-chieu-chuong/573.html.]

là "trong mắt yêu hóa Tây Thi", một mà ngay cả đẻ cũng chê bai thì trong mắt Lục Nhã là một ưu điểm vô đối. 

kìm mà hôn lên môi một cái, đó lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh.

Đến phòng bệnh của ba, thấy ba ngủ, Lục Thừa Bình đang nghiêng bên cạnh, dường như cũng ngủ. 

Lục Nhã khẽ khàng khép cửa, tiến gần Lục Thừa Bình, áp tay tai thì thầm: "Anh Thừa Bình, em chuyện với ."

Lục Thừa Bình dậy, theo Lục Nhã ngoài hành lang. Lục Nhã , khẽ hỏi: "Lúc lái xe ngoài, cho ai mượn xe ?"

Nghe câu , sắc mặt Lục Thừa Bình lập tức tối sầm: "Nhã Nhã, em ý gì đây? Anh tuy chơi bời nhưng cũng cái xe đó thể tùy tiện cho khác mượn." 

Hôm nay cha mắng đành, giờ Lục Nhã cũng đến chất vấn, thấy khó chịu.

Lục Nhã vội giải thích: "Em ý như nghĩ ."

"Em ý đó, em nghĩ gì? Anh em lúc nào cũng bênh ngoài, bảo vệ Tưởng Vinh. 

Trong lòng em, chỉ là một tên công t.ử bột ăn chơi trác táng, giới hạn chứ gì. Lúc trai em cần gia sản, em đến chất vấn

Giờ Tưởng Vinh gặp chuyện, việc đầu tiên em cũng là đến chất vấn . Trong lòng em dễ bắt nạt lắm đúng

cách vẫn là cách thôi, cũng chẳng gì Tưởng Vinh, mà em hớt hải chạy tới đây hỏi tội. 

Nếu là chị , chị tuyệt đối đối xử với như thế." 

Chị yêu Tưởng Thành đến mấy cũng bao giờ vì ai mà để nhà họ Lục chịu ấm ức, như cái cô Lục Nhã .

Lục Nhã một tràng phản pháo của cũng nổi giận: 

"Anh thể bình tĩnh một chút . Em hỏi lúc chỉ là cũng nghiêm túc nhận vấn đề , tích cực phối hợp để chuyện sáng tỏ, vấn đề thì giải quyết, vấn đề thì xóa tan nghi ngờ trong lòng khác. 

Rõ ràng quan tâm Tưởng Vinh, nếu giờ cũng chẳng chạy tới đây thăm . Anh hiện tại né tránh vấn đề, nếu bằng chứng nào bất lợi cho , những sẽ rơi thế động mà còn khiến hai nhà Lục – Tưởng nảy sinh hiềm khích."

Lục Thừa Bình lạnh: "Lại nảy sinh hiềm khích? Em sợ lấy Tưởng Vinh chứ gì. 

Xem ngày nào đến bầu bạn với bác hai Lục cũng bằng mấy lời của Tưởng Vinh. Đã , trong mắt em là hạng như thế thì thôi, từ giờ tránh xa cho rảnh nợ, đỡ thấy ngứa mắt." 

Nói xong Lục Thừa Bình bỏ luôn.

Lục Nhã theo bóng lưng mà chỉ . Cái tên ngốc , nhưng sẽ để trong lòng, cô còn Tưởng Vinh đang nghĩ gì, chẳng lẽ Tưởng dễ dàng bỏ qua

Nếu thực sự kẻ lợi dụng để hãm hại hai Tưởng, đến lúc Tưởng tìm sự thật, tên ngốc nhận thì cũng chỉ còn sự hối hận thôi. Cô Tưởng điều tra rõ ràng thì hai em họ cũng sẽ vì cô và chị Thừa Chi mà rộng lượng tha thứ, nhưng họ là kẻ ngốc, càng yếu đuối, họ sẽ dùng một cách tự vệ khác để đáp trả, đó chính là đề phòng . Cảm giác khác đề phòng chẳng dễ chịu chút nào.

Lục Nhã giậm chân, bật nức nở: "Cái tên ngốc ! Đồ ngốc!"

Lục Thừa Bình bực bội suốt cả đêm ngủ ngon. Sáng hôm , bất chấp sự phản đối của Lục Văn Khởi, dứt khoát ngoài. Ở nhà hiện tại chẳng ai khiến thấy thoải mái cả. 

Hắn lái xe đến nhà một bạn, gọi vài cuộc điện thoại hẹn ba năm bạn cùng đến vũ trường. Có đàn em thấy tâm trạng liền hỏi: "Lục thiếu, là để em gọi điện cho Lâm tiểu thư qua đây bầu bạn với nhé?" Lục Thừa Bình chẳng còn tâm trí : "Tùy."

Chẳng mấy chốc Lâm Thành Ngữ đến. Thấy Lục Thừa Bình, cô an ủi vài câu. Thấy tâm trạng vẫn tệ, cô

"Lục thiếu, dạy con chim của hát ?" 

Lục Thừa Bình đắn đo một chút, để một trăm tệ cho mấy bạn khác đưa Lâm Thành Ngữ về. 

Tuy nhiên Lục Văn Khởi cho phép dẫn bạn về nhà, nên nửa đường về nhà họ Lục, thả cô xuống. Lấy con vẹt , cô lên xe của Lục Thừa Bình. Khi xe khỏi con đường nhà họ Lục, Lâm Thành Ngữ liếc gương chiếu hậu, thấy chiếc xe đó bám theo. 

Dù kẻ theo dõi cực kỳ kín đáo nhưng cô phản xạ cực kỳ nhạy bén với việc theo đuôi, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên: 

"Lục thiếu, dạo đắc tội với ai ? Sao lúc nào cũng theo dõi giám sát thế?"

 

Loading...