Nữ Tướng Quân Xuyên Không TN70: Cả Đại Đội Đều Muốn Nuôi Tôi - Chương 367

Cập nhật lúc: 2026-03-24 22:02:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 310 Mời phụ mắng

 

Khi hai chân đặt lên mặt đất, Cố Thanh Trình ngẩng đầu trời, một câu.

 

“Sau nước ngoài nhất là nên máy bay thì hơn."

 

Giang Dật Thần đỡ tay cô, khẽ phụ họa:

 

“Được, chúng tàu nữa, vất vả cho em ."

 

Hai du học sinh cứu cứ bám sát theo họ.

 

Cố Thanh Trình đoàn xe đến đón ở đằng xa, dừng bước, chợt nhớ điều gì bèn lấy từ túi một trăm tệ.

 

Nhìn hai .

 

, hai từ trong tù , chắc tiền nhỉ?

 

Cho tiền đường ."

 

Hai mặt Cố Thanh Trình, động tác đều tăm tắp cúi chào cô.

 

Làm Cố Thanh Trình giật , vội xua tay:

 

“Hai, hai cái gì thế?"

 

“Ở trong tù sợ kinh động đến khác nên lúc đó kịp cảm ơn, đó thì dám mở lời.

 

Cảm ơn cô, thực sự cảm ơn, thật là lúc nhốt cái kho đó em từng nghĩ ngày ngoài.

 

Không ngờ lời than vãn vô tình của thấy.

 

Chúng xin vì sự vô lễ đầu tiên.

 

Cô thực sự thể đến cứu chúng là chuyện mơ chúng cũng dám nghĩ tới.

 

Tiền chúng lấy , hai em về trường ."

 

Cố Thanh Trình hai chồng , đưa tiền cho .

 

Giang Dật Thần cho phép từ chối mà nhét tiền qua:

 

“Người chúng còn lặn lội xa xôi cứu về , còn tiếc chút tiền ?

 

Cầm lấy ."

 

Vợ chồng thành tâm đưa, Lý Hồng Tinh hai cũng tiện từ chối nữa, nhận lấy tiền.

 

Lại nữa lời cảm ơn.

 

Về đến nhà, chào đón cô là ba đứa con sinh ba.

 

Cố Thanh Trình ở cửa, ba đứa trẻ đồng loạt chạy tới, trong lòng mềm nhũn .

 

Nụ mặt từng tắt.

 

Nhìn thấy thím hai đang chăn bông mới màu đỏ rực, bên chữ song hỉ lớn, hoa văn long phụng trình tường, cô nhất thời ngơ ngác.

 

“Thím hai?

 

Cái ?

 

Là thím với chú hai định đắp ạ?

 

Màu sắc , hoa văn , hai ngủ nổi ?"

 

Thím hai Cố...

 

Bị cháu gái một câu, trong đầu tự động hiện lên hình ảnh đôi vợ chồng già đắp chiếc chăn hỉ .

 

Trong lòng rùng một cái, gạt bỏ những hình ảnh nên , đặt công việc trong tay xuống.

 

“Nghĩ gì thế cháu, Tiểu Đình Tiểu Vân còn hơn hai mươi ngày nữa là kết hôn , đây là chăn hỉ cho chúng nó đấy."

 

“Chăn hỉ?"

 

Cố Thanh Trình đưa tay sờ thử, chất liệu lụa, quả thực hỉ khí.

 

Thím hai liếc cô một cái:

 

“Tất nhiên , thì cháu tưởng thím đắp chắc?"

 

“Thím đắp thì chứ?

 

Thím đắp nó còn kêu gì?

 

Thật nhanh quá, chớp mắt cái chúng nó sắp kết hôn , cứ cảm giác chúng nó vẫn còn là trẻ con ."

 

, nếu học thì lẽ kết hôn sớm ."

 

Cố Thanh Trình chiếc chăn hỉ đó, sờ nữa, thấy khá là thích.

 

Chăn kết hôn của cô cũng bằng cái , cô mở lời xin thì thím hai bù cho cô một chiếc .

 

Mắt đảo liên hồi, miệng :

 

“Thím hai, chăn của cháu còn ấm nữa , thím cũng cho cháu một chiếc ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-tuong-quan-xuyen-khong-tn70-ca-dai-doi-deu-muon-nuoi-toi/chuong-367.html.]

 

“Được thôi, đợi lo xong đám cưới cho chúng nó thím cho cháu."

 

Cố Thanh Trình chỉ chiếc chăn hỉ giường yêu cầu:

 

“Cháu một chiếc y hệt như thế cơ."

 

Cố Thanh Trình từ phòng thím hai , thấy chồng mặt mày rầu rĩ, tò mò hỏi:

 

“Mẹ, thế ạ?"

 

“Con xem, Tiểu Hà nhà tuổi tác cũng xấp xỉ em họ con.

 

Người đều kết hôn cả , cuống cho ?"

 

Cố Thanh Trình...

 

Cái chuyện con gái lớn cũng đau đầu thật.

 

Cô lên tiếng an ủi:

 

“Đây là duyên phận tới thôi ạ, đợi duyên tới ngăn cũng ngăn nổi ."

 

Buổi tối lúc ăn cơm, con trai cả mang về cho Cố Thanh Trình một tin tức.

 

Cố Thanh Trình quên cả động tác nhai trong miệng, hồi lâu mới phản ứng , nuốt miếng cơm xuống.

 

“Bảo bối?

 

Con gì cơ.

 

Mời phụ .

 

Tại ?"

 

“Để xin phụ của bạn nhỏ khác ạ."

 

“Xin ?

 

Tại xin .

 

Con phạm ?"

 

Giang Hữu Kình lắc đầu:

 

“Không , con chứ."

 

Cố Thanh Trình gật đầu:

 

“Không , yên tâm ."

 

Ngày hôm , Cố Thanh Trình dắt con trai đến trường.

 

Không lớp học mà con trai dẫn thẳng đến văn phòng.

 

Bước văn phòng, Cố Thanh Trình thấy cô giáo đón họ ngày đầu tiên đưa con học.

 

Còn phụ của mấy đứa trẻ khác, rõ ràng là khi Cố Thanh Trình phòng, cô giáo cũng thấy cô.

 

Sắc mặt cô giáo lúc đó cho lắm, lên tiếng khiển trách Giang Hữu Kình.

 

“Giang Hữu Kình, em coi lời cô như gió thoảng qua tai ?

 

Bảo em mời phụ , mời phụ , trong trường hợp cả bố lẫn , em mời chị em đến thế ."

 

Giang Hữu Kình ngơ ngác cô giáo, nhỏ giọng phản bác:

 

“Thưa cô, đây chính là em mà, sai ạ."

 

Cô giáo Giang Hữu Kình, vẻ mặt đầy thất vọng:

 

“Em đừng lừa nữa, ngày đầu tiên học, em chẳng thừa nhận phụ nữ là chị , thế nào mà hôm nay thành ?

 

em tuổi tác cao nên em nỡ đưa ngoài, nên mới để chị mạo danh, Giang Hữu Kình, em đúng .

 

Làm quá hư vinh, đến cả cũng nhận."

 

Cố Thanh Trình giơ tay cắt ngang bài giáo huấn dài dòng của cô giáo.

 

“Thưa cô, chính là của bé, tiên hãy về mục đích đến đây hôm nay ."

 

Cô giáo ngẩn , đây thực sự là của Giang Hữu Kình ?

 

Lúc khai giảng cô bảo Giang Hữu Kình chào tạm biệt chị , lúc đó hình như phản bác .

 

Sau khi Cố Thanh Trình thừa nhận đứa trẻ, mấy vị phụ chịu để yên nữa, lập tức vây quanh Cố Thanh Trình.

 

“Cô là của cái thằng nhóc ?

 

Con nhà cô đ-ánh con nhà ."

 

thế, con nhà cô nhỏ tuổi mà đ-ánh , lớn lên chắc chắn là hạng tù."

 

Con nhà cô...

 

Con nhà cô...

 

 

Loading...