“Cậu với bác trai là con ngựa xứng đáng với giá đó, đừng từ chối nữa."
Để một ngàn tệ, Cố Thanh Trình đầu phi ngựa về phía xe .
Vương Cường đột nhiên nhận một vấn đề.
Ngựa thì mua , nhưng mang về thế nào đây?
Bà chị dâu định cưỡi ngựa về Kinh Đô đấy chứ.
Giang Dật Thần thấy vợ cưỡi ngựa liền với cô:
“Cưỡi vài vòng cho đỡ ghiền mau về thôi, chúng còn lên đường."
“Lên đường?
, chúng về Kinh Đô mà."
Cố Thanh Trình cưỡi ngựa ngẩn ngơ trong gió, con ngựa trắng.
Cô xuống ngựa.
Xoa xoa bộ lông của nó thương lượng:
“Hay là mày đợi hai sang nhập hàng theo sang đó?"
Ngựa trắng vòng quanh cô, nhất quyết chịu về, ý tứ rõ ràng:
Cô đừng mà lừa .
Cố Thanh Trình còn cách nào khác, bèn với Giang Dật Thần:
“Anh cùng Vương Cường về , bọn em đường lái chậm một chút, để ngựa trắng chạy theo xe."
“Lên xe , thiếu một lúc ."
Cố Thanh Trình xe, dặn dò Giang Dật Thần:
“Anh lái chậm chút, đừng để ngựa của em mệt."
Có thêm ngựa trắng gia nhập, thời gian họ về so với lúc tốn thêm nửa ngày, dọc đường nghỉ ngơi vài .
Dọc đường, những qua đường thấy đều nhịn mà theo chiếc xe xa thêm vài .
Con ngựa đó thật lời, dây cương mà nó vẫn tự chạy theo, thật hiểu chuyện.
Về đến nhà, việc đầu tiên Cố Thanh Trình là sắp xếp chỗ ở cho ngựa trắng.
Ba em Cố Cẩn Ngôn cũng bận rộn, ổ cho sói trắng nhỏ.
Giang Dật Thần nán một giây nào, đưa tới cổng nhà xong là về đơn vị ngay, ông nội Cố và thì trông ba đứa sinh ba.
Thật đúng là náo nhiệt, cả một nhà lớn chẳng ai rảnh rỗi cả.
Cố nhị ca thì sắp xếp chú hai tới nhà Vương Cường mua trâu dê.
Cố Thanh Trình mơ cũng ngờ tới, lúc chú hai về, cha Vương Cường mà gửi tới cỏ khô mà ông tự phơi cho ngựa trắng lớn.
Trong lòng Cố Thanh Trình thấy ấm áp, chơi thì cô cũng thể kém .
Lúc chú hai sang bốc hàng nữa, cô mang theo ít đặc sản Kinh Đô, còn một viên Bổ Khí Đan.
Cha nhà họ Vương khi nhận đồ, viên thu-ốc nhỏ cô độc .
Khóe miệng giật giật, nghĩ tới bệnh của lão Ô, bệnh viện đều nhận nữa, chỉ thể về nhà chờ ch-ết, mà uống đơn thu-ốc cô gái kê cho, bây giờ mà kh-ỏi h-ẳn một cách thần kỳ.
Ông quý như vàng tìm chỗ cất , và dặn dò bà vợ cùng những đứa con khác, thứ là vật bảo mạng đấy.
Cố Thanh Trình lấy sổ hộ khẩu của nhà , với con trai lớn đang chơi với sói trong sân:
“Mẹ hộ khẩu cho các em, con ?"
Giang Hữu Kình sói trắng nhỏ, chút nỡ rời , vẫn chơi đủ, liền lắc đầu.
“Mẹ ơi tự ạ, bé chơi với đại bạch tiểu bạch."
Cố Thanh Trình tới đồn công an, ngay cổng thì gặp cục trưởng Trần.
“Chú Trần, chú mà vội thế ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-tuong-quan-xuyen-khong-tn70-ca-dai-doi-deu-muon-nuoi-toi/chuong-269.html.]
Cục trưởng Trần thấy là Cố Thanh Trình liền thuận miệng hỏi một câu:
“Con bé Thanh Trình, cháu tới đây gì thế?"
“Làm hộ khẩu cho ba đứa sinh ba ạ."
“ là nên hộ khẩu .
Cháu cứ , chú việc gấp."
Cục trưởng Trần vẫy tay gọi một đội viên:
“Tiểu Lưu, qua đây giúp con bé thủ tục đăng ký hộ khẩu một chút."
Tiểu Lưu tới:
“ dẫn cô qua phòng hộ tịch."
Có quen dẫn đúng là dễ việc, Cố Thanh Trình tên ba đứa trẻ giấy giao cho đối phương, chẳng cần xếp hàng cũng chẳng cần đưa thu-ốc l-á.
Hộ khẩu của ba đứa trẻ thêm .
Nhìn sổ hộ khẩu, một nhà sáu , tề tề chỉnh chỉnh.
Cố Thanh Trình cất kỹ sổ hộ khẩu, cảm ơn Tiểu Lưu, lúc cổng gặp cục trưởng Trần.
“Chú Trần vất vả quá ạ."
“Cháu là... chẳng cháu là bà chủ của ông già họ Trương ?
lúc quá, chúng xuống mộ cổ cứu , thể để ông Trương cùng , ông từng tham gia mở mấy lối hầm mộ , về phương diện coi như là kinh nghiệm."
Cố Thanh Trình:
“..."
Nắm c.h.ặ.t chiếc túi da nhỏ trong tay, cô gượng :
“Chắc là cụ nhà quen cháu, chuyện chú cháu quyết định ạ.
Xuống hầm mộ là nơi nguy hiểm bao, cháu thể hứa bác Trương ."
Cố Thanh Trình dám nán nữa, chào một tiếng rảo bước rời khỏi đồn công an.
Về đến nhà, bác Trương đang ở nhà đ-ánh cờ với ông nội Cố.
Cố Thanh Trình sững sờ:
“Bác Trương, bác định...?"
“Hôm nay gặp món đồ , tiền tiêu hết ."
Cố Thanh Trình hiểu ngay, phòng lấy tiền, một chuỗi quy trình.
Cố Thanh Trình mấy định mở miệng nhưng vẫn nhịn , thôi , xuống hầm mộ thật sự nguy hiểm, bác Trương đến tuổi nghỉ hưu hưởng phúc , cần thiết mạo hiểm như thế nữa.
Cố Thanh Trình nhưng vẫn tìm tới lão Trương.
Ba ngày , lão Trương ở trong tiệm đồ cổ cùng với Ba ca kể chuyện.
Bên ngoài ba , cục trưởng Trần cùng hai chuyên gia của sở bảo quản.
Lão Trương quen cục trưởng Trần, gặp hai ở chỗ ông nội Cố, hai cũng coi như là quen .
“Cục trưởng Trần việc ạ?"
Cục trưởng Trần lão Trương, bất đắc dĩ :
“Xem Thanh Trình với bác chuyện , chính là chúng phá một vụ trộm mộ.
Chuyên gia xuống ba đợt mà chẳng ai lên cả, hôm nay là ngày thứ mười ba kể từ đợt đầu tiên xuống , nếu còn lên e là lành ít dữ nhiều.
Nghe bác kinh nghiệm xuống mộ phong phú, mời bác tay giúp đỡ."
Cha Trương suy nghĩ một chút, bên trong hai là học trò của , còn ba sinh viên đại học thực tập.
“Được, thu dọn một chút, một tiếng chúng xuất phát."
Cha Trương khóa kỹ cửa, thẳng tới nhà Cố Thanh Trình.