Đại Bảo nhăn cái mũi nhỏ, giọng mang theo chút tủi :
“Không, con cứ theo cơ, bao nhiêu ngày về nhà , Bảo Bảo cứ theo thôi."
Cố Thanh Trình lập tức mủi lòng, con trai cô đây là nhớ .
“Được bảo bối, dẫn con tắm, đó chúng ăn món ngon."
Cố Thanh Trình tắm cho con trai lớn mới phát hiện , từ lúc nào những ngấn mỡ sữa b-éo tròn còn nữa.
Bản đang là mùa hè nên ngày nào cũng tắm, hề bẩn.
Cố Thanh Trình thoa đầy xà phòng lên c-ơ th-ể nhỏ nhắn, trơn tuồn tuột, cũng khá vui.
“Những ngày ở nhà con ăn cơm ngoan ?
Có lời ông ngoại bà ngoại và bà nội ?"
“Bảo Bảo ngoan lắm, lời lắm, Bảo Bảo là đứa trẻ lớn ."
Cố Thanh Trình hỏi han một chuyện thường ngày của đứa trẻ, duy chỉ hỏi câu nào kiểu như:
“Có nhớ ?".
Bởi vì cô con trai thể hiện rõ ràng như , từ lúc cô về cứ bám lấy cô như thì cần hỏi nữa.
“Mẹ mang về cho con nhiều món ngon, một lát nữa tắm xong cùng ăn nhé."
Thế là hai con nghịch nước trong phòng tắm, mặc quần áo xong bước , bé Hữu Kình vẫn còn chút ý tận:
“Mẹ ơi, Bảo Bảo thổi bong bóng."
Cố Thanh Trình bong bóng trong miệng bé là chỉ cái gì, bèn :
“Con là cá mà thổi bong bóng."
Chương 208 Giang Hữu Kình dùng một quả vải đổi một cô vợ nhỏ
Giang Hữu Kình vội vàng giải thích với :
“Ây da, thật là ngốc quá , con là thổi bong bóng (xà phòng) chứ là nhả bong bóng (như cá).
Bảo Bảo thấy các bạn nhỏ khác chơi , mợ con , con tìm mợ con đây."
Trong nhà Tôn Hồng Hà hai em trai song sinh đang ở độ tuổi ham chơi.
Thổi bong bóng xà phòng là trò chơi thường xuyên.
Cô thường xuyên thấy hai thằng nhóc đó khuấy nước xà phòng như thế nào.
Bé Hữu Kình thấy khác chơi ở bên ngoài, về nhà đòi chơi, Tôn Hồng Hà bèn thử cho bé một , ngờ thành công thật.
Cố Thanh Trình con trai cầm hũ nước bong bóng do mợ hai tự chế.
Nhẹ nhàng thổi một cái là những quả bong bóng ngũ sắc, cũng cảm thấy thần kỳ.
Nhìn mà cô cũng thấy ngứa ngáy tự thử một chút:
“Bảo bối, để thổi một cái, thổi cho con một quả thật to."
Bé Giang Hữu Kình nghiêng sang một bên, chỉ ba em sinh ba chiếu phía xa :
“Mẹ ơi, em gái nhớ , xem ?"
Cố Thanh Trình nghẹn lời...
Vốn dĩ định khi về nhà sẽ thiết với ba đứa trẻ sinh ba ngay lập tức, kết quả là con trai lớn cho lạc hướng, còn cùng chơi thổi bong bóng nữa.
Cô là một đạt tiêu chuẩn, tắm xong mà xem ba đứa nhỏ ngay lập tức.
Thổi bong bóng gì chứ, cô cũng tò mò nữa, lao về phía ba bảo bối nhỏ của .
Trẻ con còn nhỏ, , nhưng nhận .
Thấy , ba đứa trẻ sinh ba đều cảm thấy tủi , chúng đều tưởng cần chúng nữa .
Oa!
Oa!
Oa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-tuong-quan-xuyen-khong-tn70-ca-dai-doi-deu-muon-nuoi-toi/chuong-257.html.]
Cố Thanh Trình...
Tim sắp tan chảy mất , đó là vì đau lòng, ơi, cô chịu nổi ba bảo bối .
Vội vàng xổm xuống, một phát ôm cả ba đứa trẻ lòng.
“Xin !
Xin !
Mẹ sai , sai !
Không bao giờ rời xa các con lâu như nữa."
Cô cũng chẳng quản đứa trẻ hiểu , miệng cứ luôn miệng những lời xin .
Lúc đó vì về cố hương nên cô thực sự quá kích động, đều cân nhắc đến vấn đề ba đứa trẻ nhớ .
Lần đầu tiên rời xa chúng lúc đó đứa trẻ còn nhỏ, nhận , bao lâu cũng vấn đề gì.
Mẹ Cố con gái một lúc bế cả ba đứa xoay vòng trong sân, chỉ sợ con gái mệt.
Càu nhàu cô:
“Con xem, đám đàn ông bái tổ thì con là cô con gái gả còn góp vui cái gì.
Bỏ con ở nhà, xem mấy đứa nhỏ tủi kìa, con chẳng còn dỗ dành , bế ba đứa mệt ?
Mau đưa một đứa."
Người là ý , chỉ là ba đứa trẻ chẳng đứa nào rời khỏi vòng tay cả, mặc dù nóng một chút nhưng chúng cũng rời khỏi vòng tay quen thuộc ấm áp của .
“Thôi , con bế mà, con tất nhiên là lý do con thể .
Mẹ chồng con xem, bà chẳng gì cả, lên bắt đầu trách mắng con, con về đến nhà đến hớp nước còn uống đây."
Mẹ Giang ở bên cạnh...
Không, chị lầm , là dám đấy.
Một câu khát nước của Cố Thanh Trình thành công ngăn cản sự càu nhàu tiếp theo của .
“Đợi đấy, lấy dưa hấu ướp lạnh cho con."
Dưa hấu mang , Cố Thanh Trình mới phát hiện hai tay đang bế con nên còn tay dư nào để cầm dưa hấu.
Vừa định ép buộc đặt ba đứa trẻ xuống thì con trai lớn đang chơi bong bóng chạy .
“Mẹ ơi để con đút dưa hấu cho ăn."
Cố Thanh Trình con trai lớn, trong lòng vui vui.
Cắn một miếng dưa hấu đưa tới tận miệng, thật ngọt, cô cảm thấy đây là miếng dưa hấu ngọt nhất cô từng ăn từ đến nay.
Ăn xong dưa hấu, cô với con trai :
“Dưa hấu giải khát ."
“Đợi đấy ạ."
Giang Hữu Kình phòng lấy bình nước của , bên trong là nước đường trắng mà bà nội pha cho để nguội.
Cố Thanh Trình uống một ngụm.
Ngọt.
“Bảo bối đừng uống nước đường hàng ngày, cho c-ơ th-ể nhỏ bé ."
“Bảo Bảo ạ, ."
Nhìn đứa con bảo bối ngoan ngoãn, cô đột nhiên phát hiện Đại Bảo hình như còn lời hơn cả hồi nhỏ.
Nghĩ năm đó cô và Cố Cẩn Ngôn là những kẻ kẹo là để qua đêm.
Hiện tại cô khá hơn nhiều , đồ ăn ngon là mấy họ cùng chi-a s-ẻ nên miệng cũng bao nhiêu nữa, cũng cần đặc biệt chú ý gì.
Hơn nữa, kể từ khi , đồ ăn ngon cô sẽ nghĩ ngay đến việc để dành cho con đầu tiên.
Mỗi ngày, bé Hữu Kình đều sẽ cùng ông ngoại quảng trường bên ngoài chơi, bên cũng vài đứa trẻ, thường xuyên chơi cùng nên cũng quen thuộc.
Giang Hữu Kình tay xách chiếc giỏ nhỏ do cụ ngoại đan cho, bên trong đựng những quả vải mà mang về cho bé.