“Quay phòng bệnh, Cố Thanh Trình liền ngủ .”
Cố Hạo Hiên thấy em gái bình an sinh nở, doanh trại.
“Dật Thần, cứ ở nhà chăm sóc Thanh Trình thêm mấy ngày .
Đội viên của để trông giúp cho."
Cố Hạo Hiên vẫn là xót em gái , gánh vác thêm một chút để dành cho Giang Dật Thần thêm nhiều ngày nghỉ hơn.
Sau đó , thấy cả gia đình đông đúc phía , đếm một lượt, đều mặt cả.
Thế là hỏi:
“Ai là khỏi cửa cuối cùng?
Có khóa cửa ?"
Một câu của Cố Hạo Hiên đưa mắt , lắc đầu bảo khóa, cũng lắc đầu bảo bà khóa.
Thế là mới muộn màng phát hiện , cửa lớn vẫn đang mở toang.
Lúc bác sĩ tới, đuổi cả đám bọn họ ngoài.
“Một bệnh nhân chỉ cần một nhà chăm sóc là đủ , định gì đây?
Ồn ào náo nhiệt thế khác nghỉ ngơi ?"
“Bác sĩ, vợ sinh ba, để một hợp lý nhỉ?"
Bác sĩ liếc họ một cái:
“Vậy thì để bốn , những còn ngoài hết ."
Anh hai Cố vội vàng với bác sĩ vài câu khách khí ngoài, dẫn theo bố Cố, ông nội Cố và những khác cùng .
Anh hai Cố:
“Em nhờ Trương hầm canh gà lát nữa mang qua, giờ đưa mấy về ."
Anh cả Cố:
“Đều xe của , lão Nhị, em trực tiếp tìm hầm canh gà, mang luôn cả cơm trưa cho và Dật Thần nữa."
Ở làng họ Cố, chú Hai Cố mỗi ngày đều gọi một cuộc điện thoại từ văn phòng chạy về, nhà là hét lớn:
“Vợ ơi, vợ ơi, mau bắt gà , kinh đô."
“Ông bảo Thanh Trình sinh ?
Trai gái?"
Chú Hai Cố lắc đầu:
“Không , gọi điện ai máy, gọi mười đều ai , chắc chắn là trong nhà , bình thường giờ bố đều đợi điện thoại của bên cạnh máy, chuông reo bao giờ quá hai tiếng."
“Hôm nay mười ai , bà bảo trong nhà đều bệnh viện ?"
Thím Hai Cố hỏi thêm nữa, cầm bao tải lao thẳng chuồng gà vườn.
Chú Hai Cố dắt tiền và quà gặp mặt cho ba đứa nhỏ, xách cái bao tải lớn khỏi cửa nhà.
Chương 172 Cách dạy con của ông nội Cố
Cố Thanh Trình mặc dù sinh ba, nhưng thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i cô điều dưỡng c-ơ th-ể , sinh con xong ngày thứ hai xuất viện .
Về đến nhà, ba đứa trẻ phần lớn thời gian đều đang ngủ, Cố Thanh Trình cũng ngủ theo.
Giang Dật Thần bao thầu bộ thực đơn ở cữ của Cố Thanh Trình, lúc rảnh rỗi sẽ thỉnh giáo tay nghề nấu nướng từ , vợ và thím Ba.
Chú Hai Cố xuống tàu hỏa, tiên hỏi đường đến Hoàng Thành.
Ông sớm vị trí nhà cháu gái lớn từ miệng ông cụ Cố trong lúc gọi điện thoại.
Theo chỉ dẫn của đường, ông tìm thấy trạm xe buýt, chỉ là cái bao tải lớn chú Hai Cố mang theo vấp những cái lườm nguýt của những cùng xe.
“Người vác bao , phía ."
Hết câu đến câu nọ gọi là “ vác bao", chú Hai Cố cũng chẳng để tâm, lời về phía hàng ghế .
Trong bao tải là gà sống, dọc đường khó tránh khỏi việc phóng uế.
Dọc đường qua, để mùi “hương gà" thoang thoảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-tuong-quan-xuyen-khong-tn70-ca-dai-doi-deu-muon-nuoi-toi/chuong-208.html.]
“Hôi quá, trong ông đựng cái gì ?"
Mọi đều dùng ánh mắt kẻ thù để lườm chú Hai Cố, đồng thời còn bịt mũi .
Người cạnh cửa sổ thì mở cửa sổ , gió lạnh bên ngoài thổi những xe mắng vì quá lạnh.
Chú Hai Cố chỉ đành trừ xin :
“Xin , xin , xin thông cảm cho một chút."
“Trong đựng gà sống, cháu gái sinh ba, mang lên cho nó tẩm bổ c-ơ th-ể."
Đa vẫn thuần hậu và lương thiện, đều lượt bày tỏ sự thấu hiểu.
Chú Hai Cố dám ghế, sợ khác ghét bỏ, cứ nắm c.h.ặ.t bao tải ở lối .
“Trạm tiếp theo, Hoàng Thành Đông, ai xuống ở Hoàng Thành Đông xin hãy chuẩn ."
Chú Hai Cố liền về phía cửa xe, chuẩn xuống xe.
Bà cụ cạnh cửa hỏi:
“Nhà cháu gái ông ở Hoàng Thành Đông ?"
Chú Hai Cố lắc đầu:
“Cụ thể cũng rõ lắm, bố qua điện thoại là ở trong nhà cháu gái là thể thấy mái nhà Hoàng Thành."
Bà cụ:
“..."
“Chưa hỏi rõ ràng mà ông dám đến ?"
Chú Hai Cố:
“..."
Hình như chút qua loa thật, nhưng , ông sức lực, cùng lắm thì cứ vòng quanh chân tường Hoàng Thành mà hỏi thôi.
Dù thì sinh ba cũng nhiều, chắc chắn là dễ hỏi thăm.
Xe buýt dừng hẳn, chú Hai Cố xuống xe.
Mục tiêu nhắm thẳng Hoàng Thành, ông định lấy Hoàng Thành trung tâm, chuẩn tìm kiếm kiểu “rải t.h.ả.m".
Ông vác một cái bao lớn như thực sự quá nổi bật, nổi bật đến mức Cố Hạo Triết đang lái xe ô tô cũng nhịn mà thêm vài cái.
Cái thì thôi, cái là vội vàng lái xe về phía chú Hai Cố ngay.
Chiếc xe dừng cách chú Hai Cố năm centimet, chú Hai Cố giật một cái, quên cả phản ứng né tránh.
Cố Hạo Triết mở cửa xuống xe:
“Chú Hai."
Chú Hai Cố rõ tới, đặt bao tải xuống, giơ tay định đ-ánh.
“Đ-ánh ch-ết cái thằng ranh con , nãy mày định dọa ch-ết tao đấy ?"
Cố Hạo Triết né tránh bàn tay của chú Hai quên mở cốp xe, xách bao tải đất lên bỏ trong.
Ngồi trong xe, câu đầu tiên chú Hai Cố hỏi là:
“Lão Nhị, Thanh Trình sinh ?"
“Vâng, sáng sớm hôm qua sinh ạ.
Ông nội gọi điện về nhà , chú đến kinh đô nên cháu nhận nhiệm vụ ga tàu chặn chú đây, ai ngờ chú tự mò đến tận cửa nhà thế ."
“Chú bảo mà, sáng hôm qua gọi điện , chú cũng đợi gọi mà luôn."
“Chú cũng giỏi thật đấy, nhà ở mà dám đến."
Trải qua một ngày một đêm, mấy con gà đó vẫn còn sống.
Mẹ Cố tìm một gian phòng củi ở viện phụ để nhốt chúng , mỗi ngày bắt một con thịt ăn cho tươi.
Chú Hai Cố việc đầu tiên là thăm cháu gái và ba đứa nhỏ, nhưng ông nội Cố cản .
“Chúng nó đang ngủ, quần áo tắm rửa một cái hãy thăm, ngửi thấy cái mùi ?"