Nữ Tướng Quân Xuyên Không TN70: Cả Đại Đội Đều Muốn Nuôi Tôi - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-03-24 20:33:19
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Buổi trưa khi Lâm Tịch Duyệt về nhà cho con b-ú, cô mang về cho Cố Thanh Trình cái cuốc nhỏ hái thu-ốc và chiếc xẻng nhỏ, cùng một cái gùi lớn nữa.”
Tối ăn cơm xong, Cố Hạo Hiên thần thần bí bí lấy một cái bật lửa.
“Thanh Trình em xem .”
Cố Thanh Trình tiếng sang, liền thấy cái hộp sắt nhỏ trong tay Cố Hạo Hiên mở nắp , hiện lên một ngọn lửa nhỏ.
Điều Cố Thanh Trình nhớ tới ống bùi nhùi lửa, hai thứ cũng tương đương , tuy nhiên Cố Thanh Trình vẫn phối hợp với cả nhà .
“Chà, cái gì đây ạ?
Sao châm cháy thế ạ?”
Cố Hạo Hiên hài lòng với phản ứng của em gái , đắc ý :
“Tặng em đấy, trong núi chắc chắn sẽ dùng tới, nhớ kỹ là dùng lửa xong thì nhớ vùi tàn lửa đấy nhé, để xảy cháy rừng thì tội lớn lắm đấy.”
Cố Thanh Trình lườm một cái, nhận lấy cái bật lửa nhét túi.
“Chuyện còn cần , em hiểu hết mà.”
Tiếp theo là Cố Hạo Hiên ép cô trả lời những kiến thức sinh tồn nơi hoang dã.
“Được , tối qua cả buổi tối , em nhớ hết ạ.”
Cố Thanh Trình chạy vội về phòng, thấy đứa trẻ đang thiền giường thì bĩu môi giận dỗi.
“Sao vẫn ngủ thế?
Ngồi đây bày trò múa may cuồng cho xem đấy ?”
“Hừ, sư phụ núi mà dắt con theo.”
“Con còn nhỏ quá sẽ ảnh hưởng tới tốc độ kiếm tiền của mất, con thử nghĩ xem cô cô kiếm tiền mua đồ ngon về thì chẳng cả hai cô cháu cùng ăn ?”
Vì đồ ngon nên hai cô cháu đạt thỏa thuận chung, Cố Thanh Trình núi hái thu-ốc, Cố Cẩn Ngôn nhà trẻ của bệnh viện cùng với .
Ngày hôm khi trời còn sáng, Cố Thanh Trình khoác gùi lên vai, bên trong đựng dụng cụ hái thu-ốc, còn mang thêm một chiếc túi xác rắn nữa.
Cố Thanh Trình tự tin, cô nhất định sẽ thu hoạch đầy gùi trở về.
Bước khỏi khu nhà tập thể, cô chạy thẳng về hướng ngọn núi lớn.
Suốt dọc đường từ chân núi sâu trong núi cô đều để ký hiệu, ngẩng đầu sắc trời thấy mặt trời mới nhô lên.
Cố Thanh Trình tìm một tảng đ-á lớn bằng phẳng, đặt gùi sang một bên thẳng cẳng tảng đ-á lớn để nghỉ chân.
Nhìn bầu trời xanh thẳm cùng những cánh chim đang tự do bay lượn bầu trời.
Trong lòng dâng trào muôn vàn cảm xúc, mịa nó sướng quá mất, chẳng còn gánh nặng gia tộc, chẳng còn trách nhiệm, đây là một thời đại thái bình, là thời đại thích hợp cho bách tính sinh sống.
Mở bình nước uống một ngụm nước, lấy miếng màn thầu bột mì trắng Cố chuẩn bẻ đôi, phết thịt băm chưng tương lên khép , c.ắ.n một miếng thật to.
Kỹ thuật xay bột của những năm bảy mươi cao hơn thời cổ đại nhiều, chỉ ăn cái màn thầu thôi mà Cố Thanh Trình cũng cảm thấy thứ chắc là loại bột mì cao cấp mà ch.ó hoàng đế mới ăn.
Ăn xong cơm, cô khoác gùi lên vai bắt đầu sự nghiệp kiếm tiền của .
Đi về phía sâu hơn trong rừng già, nơi rừng sâu núi thẳm hiếm tới, trong núi dã thú nên bình thường vẫn khá sợ hãi việc mạng mà mạng .
Điều ngược lợi cho một võ nghệ cao cường gan như Cố Thanh Trình.
Chương 9 Khiêng về một con lợn rừng lớn
Cái đáng tiền, lấy, loại thì bõ công đào, tìm mãi tới trưa cũng chẳng thấy thứ gì giá trị trong lòng cô cả.
Đến giờ ăn trưa , ở trong núi thể ăn thịt , Cố Thanh Trình thuận tay đ-ánh ch-ết một con gà rừng, con gà rừng tay, cô thấy lúng túng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-tuong-quan-xuyen-khong-tn70-ca-dai-doi-deu-muon-nuoi-toi/chuong-11.html.]
Việc m.ổ b.ụ.n.g lấy nội tạng thì dễ vì cô d.a.o găm, nhưng cái lông gà vặt đây?
Ở nhà thì dùng nước sôi trụng qua lông gà mới dễ vặt, còn vặt sống thế thì chẳng ?
Xách con gà bờ nước, đầu tiên là cắt tiết cho cạn, thử vặt một cái thì thấy m-áu chảy .
Thế , đột nhiên mắt cô sáng lên, cách , dùng lửa đốt chắc là đấy chứ?
Vội vàng tìm tới mấy cành cây khô, dùng cỏ khô mồi lửa, Cố Thanh Trình cái bật lửa dùng để châm lửa, ừm, cái thứ nhỏ nhắn dùng khá là .
Bật lửa nhét túi, mất đấy, ngọn núi lớn thế nhỡ mà mất thì cô chẳng đường nào mà tìm .
Đưa con gà ch-ết hẳn gần nguồn lửa, lông gà gặp lửa là cháy ngay, Cố Thanh Trình phân vân giữa việc gà nướng đất và nướng trực tiếp.
“Khụ!
Mình đúng là ngốc thật, những năm ngày mà, đầu tiên ăn gà nướng , buổi tối gà nướng đất.”
Cố Thanh Trình thầm tự trách , chuyện nhỏ nhặt thế đáng để cô hao tâm tổn trí.
Đốt xong lông gà, cô đem rửa sạch trong nước, m.ổ b.ụ.n.g lấy nội tạng, lòng mề gà các thứ thì ném xuống sông cho cá nhỏ ăn.
Vót nhọn cành cây, xiên con gà rừng bắt đầu nướng.
Sau khi con gà rừng bắt đầu chảy mỡ xèo xèo, cô dùng d.a.o găm khía vài đường gà, rắc muối và bột hoa tiêu lên.
Trong lúc xoay chuyển tỏa mùi thịt nướng thơm phức, từ bên bờ sông hái lấy một xấp lá tía tô dại.
Dùng lá tía tô dại rửa sạch cuốn lấy một miếng thịt gà cho miệng.
“Đã quá.”
Giải quyết xong bữa trưa, cô đổ đầy bình nước, đầu vùi đất chỗ đốt lửa, giẫm vài cái thật c.h.ặ.t mới rời .
Miệng ngậm quả dại, ánh mắt quét qua mặt đất, tìm kiếm d.ư.ợ.c liệu quý giá từ trong đám cỏ dại.
Quanh quẩn một hồi lâu mà một sợi lông nhân sâm quý giá cũng chẳng thấy .
Cố Thanh Trình thầm nghĩ, yêu cầu của cao quá ?
Thôi bỏ , đừng tham vọng quá cao, cứ lấp đầy cái gùi tính .
Để thuận tiện cho việc xử lý d.ư.ợ.c liệu, chỉ cần loại quá đắt tiền, cô định cứ đào cùng một loại thôi.
Cúi đầu thấy vạt sài hồ trông vẻ tươi , đào thôi.
Ngồi xổm xuống bắt đầu đào, mới vài cái thì tai động đậy, đây là đàn động vật lớn ngang qua ?
Hay là lánh một chút nhỉ?
Nghĩ tới đây, Cố Thanh Trình nhẹ nhàng nhảy một cái, đáp xuống chạc cây cao bốn mét.
Nhìn theo hướng phát âm thanh, hố hố, là một đàn lợn rừng, lớn lớn nhỏ nhỏ tới hơn ba mươi con.
Chắc hẳn là một gia tộc, con lợn rừng dẫn đầu thể hình đó chắc nặng tới bốn năm trăm cân.
Cố Thanh Trình con lợn đầu đàn lắc đầu, con , thịt dai quá, con lợn rừng con lợn đầu đàn nặng một trăm cân cũng , nhỏ chút.
Cuối cùng ánh mắt Cố Thanh Trình dừng con lợn rừng nặng hơn hai trăm cân , hài lòng gật đầu, con đấy.
Đàn lợn rừng tới bên dòng suối nhỏ, cả đàn cùng uống nước, uống xong nước bắt đầu kiếm ăn.
Cố Thanh Trình nhẹ nhàng bám theo phía , thấy đàn lợn rừng tản gặm cỏ ven sông.
Cố Thanh Trình tìm thấy con lợn mà lúc nãy ở cây cô nhắm trúng, canh chuẩn thời cơ lao tới mặt con lợn rừng, trong lúc con lợn rừng còn kịp phản ứng, cô trực tiếp c.ắ.t c.ổ nó.
Con lợn rừng kịp kêu một tiếng nào ngã gục xuống đất, Cố Thanh Trình túm lấy chân con lợn rừng âm thầm lặng lẽ rời xa đàn lợn.