Nữ Tri Thức Yểu Điệu Về Làng, Đại Lão Cấm Dục Động Phàm Tâm - Chương 201: Bắt Đầu Từ Ngày Mai Sẽ Không Đến Nữa
Cập nhật lúc: 2026-01-24 21:00:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai hình thành một sự tương phản rõ rệt, bác sĩ Ngô cố nén sự khó chịu trong lòng, sang một bên yên lặng quan sát.
Trước đây ông thích nhàn rỗi, lúc bệnh nhân quá đông cũng sẽ tìm cách lười biếng.
hôm nay, sự nhàn rỗi tuyệt đối là một cái tát mặt ông .
Dường như chỉ cần Đỗ Nhược Hạ tồn tại, ông là thừa.
Điều khiến ông đau lòng và phẫn nộ hơn nữa là những phớt lờ sự cống hiến hơn mười năm qua của ông .
Bây giờ ông đây như một thằng ngốc, tuy ai chế nhạo nhưng cũng ai coi ông tồn tại.
Sự lạnh lùng đến tột cùng thực sự khiến cảm thấy ngột ngạt.
Đỗ Nhược Hạ bận rộn đến hơn sáu giờ chiều, cô chữa bệnh cho tổng cộng tám chiến sĩ.
Vẫn còn bảy chiến sĩ đang chờ đợi, nhưng cô cảm thấy mệt.
Đỗ Nhược Hạ nhận của bác sĩ Ngô năm trăm đồng, chiều nay khám tổng cộng sáu ca nhẹ, hai ca nặng.
Sáu ca nhẹ tổng cộng ba trăm đồng, hai ca nặng mỗi ca một trăm đồng, nên cộng đúng năm trăm đồng.
Số tiền bác sĩ Ngô đưa dùng hết, Đỗ Nhược Hạ tiếp tục chịu thiệt.
"Bác sĩ Ngô, thành nhiệm vụ của , tiếp theo dựa ông ."
Mệt mỏi cả buổi chiều, Đỗ Nhược Hạ bây giờ bụng đói.
Cô đang chuẩn rời , bác sĩ Ngô lo lắng chặn ở cửa phòng y tế.
"Bác sĩ Đỗ, xin cô đừng vội."
Sự việc khó khăn lắm mới định , bảy chiến sĩ còn vẫn trấn an.
Nếu Đỗ Nhược Hạ cứ thế bỏ lúc , bác sĩ Ngô hậu quả đó sẽ .
Tình hình của ông bây giờ , thể chịu đựng bất kỳ hậu quả nào.
Mặc dù chiều nay ông ghen tị với Đỗ Nhược Hạ.
bây giờ thấy cô sắp rời , trong lòng bắt đầu bất an.
" mệt cả ngày , tại thể ?"
"Không trả tiền ?"
Bác sĩ Ngô chút chột , Đỗ Nhược Hạ lập tức tính sổ cho ông .
"Năm trăm đồng ông đưa dùng hết , nếu còn ở , đưa thêm năm trăm đồng nữa."
Đỗ Nhược Hạ sớm tính toán rõ ràng, trong bảy còn ba ca nặng, bốn tạm tính là ca nhẹ.
Tính như quả thực cần năm trăm đồng.
Vẻ mặt bác sĩ Ngô biến đổi khôn lường, ông việc cật lực một tháng cũng kiếm một nghìn đồng.
Đỗ Nhược Hạ chỉ cần bận rộn một buổi chiều cộng thêm một buổi tối là thể kiếm một nghìn đồng.
Nếu tính như , trong trường hợp ngày nào cũng việc, Đỗ Nhược Hạ thể kiếm ba mươi nghìn đồng.
So với mức lương ít ỏi của ông , sự chênh lệch quả thực quá lớn.
Bác sĩ Ngô trong lòng bắt đầu mất cân bằng.
Cho đến khi Đỗ Nhược Hạ xoay rời .
"Bác sĩ Ngô, đây là cơ hội cuối cùng cho ông, nếu ông cảm thấy đòi nhiều quá, ."
"Ông cần mang vẻ phẫn uất đưa năm trăm đồng đó cho , khi qua cơn khủng hoảng nọ bên ngoài, hủy hoại danh tiếng của ."
" với ông từ lâu , Đỗ Nhược Hạ chữa bệnh cho khác xứng đáng với giá , đưa cho ông là giá hữu nghị, ông chấp nhận thì cũng đành chịu."
Đỗ Nhược Hạ đến cửa phòng y tế, bác sĩ Ngô nghiến răng lấy ví tiền từ trong túi .
Ông lấy năm trăm đồng duy nhất còn , hai tay cầm cung kính đưa cho Đỗ Nhược Hạ.
"Số tiền đều là cô xứng đáng nhận, bất kỳ ý kiến gì."
"Vậy còn tạm ."
Đỗ Nhược Hạ yên tâm thoải mái nhận tiền.
Sau khi ăn tối xong, cô trở phòng y tế.
Đỗ Nhược Hạ vội về ngủ nên tốc độ khám bệnh còn nhanh hơn buổi chiều.
Bác sĩ Ngô ngây sang một bên, trong lòng nghĩ đây rốt cuộc là cỗ máy chữa bệnh gì mà thể tốc độ nhanh như ?
Buổi sáng bác sĩ Ngô suy nghĩ, tại Đỗ Nhược Hạ tuổi còn trẻ mà y thuật cao siêu như ?
Bây giờ thấy cô lão luyện đến thế, tốc độ chữa bệnh còn ngừng tăng lên, sự kinh ngạc trong lòng ông càng lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-tri-thuc-yeu-dieu-ve-lang-dai-lao-cam-duc-dong-pham-tam/chuong-201-bat-dau-tu-ngay-mai-se-khong-den-nua.html.]
Ông ngờ trẻ tuổi bây giờ lợi hại đến .
Lẽ nào ông thật sự già ?
Lẽ nào thật sự là sóng xô sóng , sóng c.h.ế.t bãi cát ?
Chín rưỡi tối, Đỗ Nhược Hạ hy sinh thời gian nghỉ ngơi của , cuối cùng cũng xử lý xong tất cả bệnh nhân.
Khi các chiến sĩ rời hết, Đỗ Nhược Hạ mới khoa trương vươn vai một cái.
"Hôm nay thật sự mệt c.h.ế.t , một nghìn đồng đúng là dễ kiếm."
"Bác sĩ Ngô, nếu ông trở về, phòng y tế cũng quỹ đạo, bắt đầu từ ngày mai sẽ đến nữa."
Đỗ Nhược Hạ bày tỏ lập trường của , bác sĩ Ngô trong lòng lập tức chút mất mát.
Ông thậm chí còn cúi đầu thầm nghĩ, nếu hôm nay ban ngày ông những lời khoác lác đó, Đỗ Nhược Hạ sẽ vội vã rời ?
Còn một nghìn đồng của ông , cũng cần ông tự bỏ tiền túi ?
Nghĩ đến đây, bác sĩ Ngô chỉ tự tát mấy cái.
Sao ông giữ bình tĩnh như ? Sao thể để bác sĩ Lưu xong mới quyết định?
Ông bình thường quen thói tự tung tự tác, ít khi ý kiến của khác.
Hôm nay sự việc thành thế , ông chỉ mất tiền mà còn mất mặt trong quân đội.
Đỗ Nhược Hạ ngày mai cô sẽ đến nữa.
Nếu là đây, bác sĩ Ngô trong lòng sẽ vui, nhưng bây giờ vui nổi.
Trong lòng ông một suy nghĩ khiến ông sợ hãi.
Lỡ như ngày mai các chiến sĩ chống đối ông , chịu để ông chữa bệnh, chạy mách lẻo thì ?
Ông mới về một ngày, danh tiếng thối đến mức .
Bác sĩ Ngô dự cảm , những ngày tháng của sẽ dễ chịu.
"Bác sĩ Đỗ, cô cứ thế ? Cô quan tâm đến bệnh tình của nữa ?"
Bác sĩ Ngô tiện mở lời giữ , Lưu Vọng mặt dày chủ động .
Những lời tuy hổ, nhưng là lời thật lòng của ông .
Lưu Vọng tuần hồi phục tệ, trong lòng cũng thêm chút mong đợi.
Nếu bệnh tình của ông thể do Đỗ Nhược Hạ quyền phụ trách, chừng khi khỏi bệnh thể hồi phục như .
nếu giao cho bác sĩ Ngô, Lưu Vọng trong lòng thực sự chút sợ hãi.
Chính Lưu Vọng còn tin tưởng bác sĩ Ngô, huống chi là các chiến sĩ khác?
"Bác sĩ Ngô y thuật cao minh, ông ở đây vết thương của ông sẽ nhanh ch.óng bình phục thôi."
Đỗ Nhược Hạ đầu mỉm , Lưu Vọng trong lòng căng thẳng vô cùng.
"Bác sĩ Đỗ, vẫn cô giúp chữa bệnh."
Lưu Vọng lời của đúng lúc, cũng đ.â.m tim bác sĩ Ngô, nhưng ông quan tâm nhiều như nữa.
"Xin , nghĩa vụ ."
Lời của Đỗ Nhược Hạ tuy tổn thương khác, nhưng cũng là sự thật.
Lưu Vọng ngờ từ chối triệt để như , thở của ông nghẹn , nhanh hồn.
" thể trả tiền."
"Trả bao nhiêu?"
Đỗ Nhược Hạ cũng kẻ ham tiền, mà là công sức bỏ trong thời gian thấy hồi đáp, trong lòng chút thoải mái.
Thêm đó liên tiếp khác châm chọc mỉa mai, đất sét còn ba phần tính nóng, Đỗ Nhược Hạ vốn hiền lành, tự nhiên sẽ bỏ qua.
"Năm trăm?"
Lưu Vọng do dự một chút, đưa một mức giá.
"Bác sĩ Lưu, phẫu thuật cho ông hai , thời gian cũng đang miễn phí t.h.u.ố.c cho ông, đưa năm trăm ông thấy ngại ?"
Lời của Đỗ Nhược Hạ thốt , bác sĩ Lưu lập tức mặt già đỏ bừng.
"Vậy một nghìn?"
Tuy trong lòng chút nỡ, nhưng vì để thể hồi phục sức khỏe, bác sĩ Lưu vẫn quyết tâm.
"Được, nể tình chúng là đồng nghiệp, thì đưa một nghìn ."
"Ông nên , giá ưu đãi đến mức nào, hy vọng ông đừng ngoài bậy bạ."