Nữ Tri Thức Yểu Điệu Về Làng, Đại Lão Cấm Dục Động Phàm Tâm - Chương 130: Đuổi Lừa Cũng Không Phải Kiểu Đuổi Này

Cập nhật lúc: 2026-01-24 20:58:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Vậy nhất định để các nhớ lâu một chút, xem xem Lý đoàn trưởng mà các bảo vệ các !" Đỗ Nhược Hạ bỏ câu về bộ đội.

 

Đám ngơ ngác, bọn họ cần nghĩ cũng mục đích của Đỗ Nhược Hạ là , lãnh đạo mà bọn họ bao giờ dám tìm, Đỗ Nhược Hạ , quả thực là theo lẽ thường.

 

"Làm đây, đây cô tìm Sư trưởng!"

 

" , chuyện vốn dĩ liên quan đến chúng , nếu ảnh hưởng đến đàn ông nhà thì ?"

 

...

 

Mọi cô một câu một câu, ánh mắt trách móc Lâm Mỹ Phượng và Từ Yến.

 

Đỗ Nhược Hạ để ý đến phía , cô một bước cũng dừng đến văn phòng Tiêu sư trưởng, cô từng đến nên cần dẫn đường, lính gác lầu cũng ngăn cản cô.

 

Tiêu sư trưởng thấy cô đến cũng ngạc nhiên, ngẩng đầu thản nhiên một cái: "Cô đến !"

 

Đỗ Nhược Hạ vẻ mặt nhàn nhạt xuống đối diện bàn việc của ông, đợi ông dừng .

 

Tiêu sư trưởng đợi một lúc thấy cô chuyện nghi hoặc ngẩng đầu lên: "Sao thế, cô tìm việc?"

 

Đỗ Nhược Hạ gật đầu: "Là việc, đợi ngài xong ."

 

Tiêu sư trưởng trong lòng buồn bực, bên phía Kinh Đô cũng gì, Đỗ Nhược Hạ tìm tới cửa .

 

Tiêu sư trưởng dừng b.út về phía Đỗ Nhược Hạ: "Cô ."

 

Đỗ Nhược Hạ c.ắ.n môi suy tư một lát vẫn mở miệng: "Dương Trạch Nghiên ở trong quân đội cũng cạnh tranh, đúng ?"

 

Đây là kết luận Đỗ Nhược Hạ rút gần đây, tưởng chỉ là một sự ghen ghét lên mặt bàn, bây giờ xem e là đơn giản như .

 

"Lời từ ?" Tiêu sư trưởng đáp mà vẻ mặt hứng thú Đỗ Nhược Hạ.

 

Đỗ Nhược Hạ ánh mắt như đuốc thẳng Tiêu sư trưởng, hai ai nhường ai, cuối cùng là Tiêu sư trưởng rơi thế hạ phong.

 

"Cái con bé , lo một hiền nội trợ hỏi những cái gì, đây cũng việc cô nên bận tâm!" Tiêu sư trưởng trách móc.

 

Đỗ Nhược Hạ đáp cứ thế bình tĩnh ông, Tiêu sư trưởng tiện tiếp tục lừa phỉnh cô chỉ đành ho khan một tiếng.

 

"Cái vị trí đỉnh núi chỉ bấy nhiêu, đương nhiên là cạnh tranh khốc liệt hơn chút."

 

"Tuy nhiên, cho dù là cạnh tranh cũng sẽ hại đến tính mạng."

 

Đỗ Nhược Hạ nhếch khóe miệng : "Bị tàn tật là thích hợp nhất, đúng ?"

 

Sắc mặt Tiêu sư trưởng trầm xuống, lời Đỗ Nhược Hạ khiến ông nhớ tới một ký ức .

 

"Nói bậy bạ gì đó, đều là một nhà, tình như thủ túc, sẽ chuyện hạ lưu như !"

 

Đỗ Nhược Hạ lạnh một tiếng: "Thế ? Sau lưng giở chút thủ đoạn nhỏ, chuyện hủy hoại tiền đồ khác thì chuyện hạ lưu?"

 

Tiêu sư trưởng nhíu mày: "Cô đang chuyện gì?"

 

Đỗ Nhược Hạ thu hồi ánh mắt, suy đoán của , đặc biệt đem lời của Từ Yến và Lâm Mỹ Phượng truyền đạt nguyên văn cho Tiêu sư trưởng .

 

"Thật là vô lý! Bọn họ hươu vượn, quả thực to gan lớn mật, coi trời bằng vung!"

 

"Những lời , là hủy hoại tiền đồ khác, đây là bức c.h.ế.t !"

 

Đỗ Nhược Hạ Tiêu sư trưởng ung dung : "Vậy ngài xem, chuyện ở Kinh Đô bọn họ , hành động của Dương Trạch Nghiên dễ dàng truyền ngoài, nếu là nhiệm vụ khác, mai phục, còn mạng ?"

 

"Hơn nữa, mục đích của những việc là gì, trong bộ đội , rốt cuộc là loại nào ?"

 

"Lại là ai sai khiến?"

 

Câu hỏi ngược của Đỗ Nhược Hạ trực tiếp khiến Tiêu sư trưởng biến sắc, ông trực tiếp ném b.út đen mặt : "Cô về , chuyện nhất định sẽ tra rõ."

 

Mục đích của Đỗ Nhược Hạ đạt , mấy phụ nữ phạt phạt, phạt thế nào cô để ý, quan trọng là kẻ là ai.

 

Từ chỗ Tiêu sư trưởng , Đỗ Nhược Hạ liền bước lên con đường đến thư viện.

 

Mấy ngày tiếp theo, cô gặp những phụ nữ trong đại viện nữa, từ xa thấy cô bọn họ đều tránh .

 

Đỗ Nhược Hạ mỉm , những quá kinh hãi, chẳng qua chỉ là vài câu như con rùa rụt cổ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-tri-thuc-yeu-dieu-ve-lang-dai-lao-cam-duc-dong-pham-tam/chuong-130-duoi-lua-cung-khong-phai-kieu-duoi-nay.html.]

 

Đỗ Nhược Hạ để ý đến những nữa, cô bận rộn kiếm tiền.

 

Đến ngày thứ tư, Đỗ Nhược Hạ đang ăn cơm cùng Tống Hồng Kiều, một lính đến gõ cửa.

 

Tống Hồng Kiều mở cửa, lính chào theo nghi thức quân đội .

 

"Chị dâu, Sư trưởng mời chị qua đó một chuyến!"

 

Tiếng chị dâu Đỗ Nhược Hạ tìm Tống Hồng Kiều, ngoại trừ tìm bọn họ sẽ tìm tới cửa như .

 

Đỗ Nhược Hạ thong thả ăn no mới , Tống Hồng Kiều lo lắng thôi.

 

"Mau ăn , nguội sẽ ngon !" Đỗ Nhược Hạ giục cô động đũa.

 

Tống Hồng Kiều ăn vô, cả trái tim đều lo lắng cô xảy chuyện.

 

Đỗ Nhược Hạ bất lực lườm cô một cái: "Cái cô nên lo lắng là bọn họ sẽ xảy chuyện gì, chứ !"

 

Đỗ Nhược Hạ và lính Tống Hồng Kiều liền theo , thấy thím hàng xóm thò đầu thám thính cô lạnh lùng trừng mắt một cái.

 

Đây là đầu tiên Tống Hồng Kiều tỏ thái độ với bọn họ, thím quả nhiên uy h.i.ế.p vội vàng đóng cửa .

 

Tiêu sư trưởng ban ngày tìm Đỗ Nhược Hạ mấy đều thấy , khó khăn lắm mới lính gác về liền gọi .

 

Đỗ Nhược Hạ tùy ý xuống, Tiêu sư trưởng nghĩ to gan như thảo nào sợ đám Hứa gia.

 

"Chuyện cô chúng điều tra , nhà của Lý đoàn trưởng quả thực chỗ vi phạm quy định, Lý đoàn trưởng chịu xử phạt ."

 

Đỗ Nhược Hạ bình tĩnh ông, hiển nhiên đối với những gì ông cũng hứng thú lắm.

 

"Khụ khụ, cái đó, chuyện khác khá là cơ mật, thích hợp với cô, nhưng cô thể yên tâm, cái đại viện sẽ ai dám cô một chữ."

 

"Chỉ riêng những cống hiến cô ở thành phố Tây Lam, bọn họ nên cảm thấy còn mặt mũi nào!"

 

Đỗ Nhược Hạ Tiêu sư trưởng cô cũng đoán trong chuyện liên quan quá lớn thích hợp để cô tham gia, thể khiến bọn họ nâng cao cảnh giác cũng là .

 

"Cô còn lời gì ?" Tiêu sư trưởng căng thẳng Đỗ Nhược Hạ, sợ cô sẽ cam lòng tiếp tục loạn.

 

Đỗ Nhược Hạ rũ mắt: "Dương Trạch Nghiên bọn họ khi nào kết thúc?"

 

Sắc mặt Tiêu sư trưởng dịu một chút: "Hai ngày nay là thể về , bọn họ là đ.á.n.h đoạn đuôi."

 

Đỗ Nhược Hạ gật đầu tỏ ý hiểu, như thì bên phía thành phố Tây Lam cũng coi như kết thúc một giai đoạn.

 

" đây." Đỗ Nhược Hạ dậy.

 

Tiêu sư trưởng vẻ mặt do dự: "Cứ thế mà ?"

 

Đỗ Nhược Hạ khó hiểu: "Còn vấn đề gì ?"

 

Tiêu sư trưởng sờ sờ đầu: "Cái đó, cô chuyện với Lão thái thái chứ?"

 

Đỗ Nhược Hạ mím môi : "Tiêu sư trưởng cái gì?"

 

Đỗ Nhược Hạ tâm trạng vui vẻ khỏi văn phòng Tiêu sư trưởng, về đến nhà ngủ một giấc ngon lành.

 

Ngày hôm , Tống Hồng Kiều từ sáng sớm gõ cửa nhà cô.

 

Đỗ Nhược Hạ mắt nhắm mắt mở khó hiểu: "Sao thế?"

 

Tống Hồng Kiều bưng bữa sáng vẻ mặt ý: "Tin , cả nhà Lý đoàn trưởng !"

 

Đỗ Nhược Hạ mắt cũng lười nhấc lên: "Ừ, , ngủ thêm lát nữa."

 

Mấy ngày nay, cô việc quá tải, nhưng Tân quán trưởng vẫn đang giục cô, cô bây giờ mắt mỏi mệt vô cùng, cứ tiếp tục thế sẽ đột t.ử mất!

 

"Cô cũng thể mệt mỏi như , đuổi lừa cũng kiểu đuổi ." Tống Hồng Kiều sắc mặt mệt mỏi của cô lo lắng .

 

Đỗ Nhược Hạ lơ đễnh gật đầu đóng cửa, nhanh leo lên giường.

 

Khác với sự việc theo khuôn khổ của Tống Hồng Kiều, kế hoạch của Đỗ Nhược Hạ nhiều hơn cô nhiều, đương nhiên nỗ lực bỏ nhiều hơn Tống Hồng Kiều.

 

 

Loading...