Thế nhưng, từ khi Nguyễn Trường Phú về hưu, Nguyễn Khê đều đặn gửi tiền phụng dưỡng hàng tháng.
Nguyễn Khê xoáy Phùng Tú Anh. Ánh mắt và giọng điệu của cô phẳng lặng như mặt nước hồ thu, chất chứa chút oán hận, bộc lộ một gợn cảm xúc sự xao động nào. Cô chỉ hờ hững buông lời: "Nếu con chút thành tựu như ngày hôm nay, nếu từ khi rời quê lên phố, con chỉ là một con nhóc nhà quê ngu ngơ, sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, nhận chút tình thương nào, đỗ nổi đại học, thậm chí ngày càng t.h.ả.m hại hơn... thì liệu bà cảm thấy với con ?"
Dẫu tỏ tường câu trả lời, nhưng Nguyễn Khê vẫn đích hỏi .
Sự thật luôn trần trụi. Phùng Tú Anh sẽ chẳng mảy may thấy , bà chỉ thấy "đứa con gái " ngày càng đáng ghét, ngày càng phiền phức, ngày càng chướng tai gai mắt. Và dù kết cục của "nó" bi đát đến , bà cũng sẽ cho rằng đó là cái giá "nó" đáng nhận.
Cô quyền gì mà mặt "cô bé " để lời tha thứ?
Liệu "cô bé " còn khát khao chút tình phụ mẫu muộn màng nữa ?
Điều mà "cô bé " mong , chẳng là để họ sống phần đời còn trong sự dằn vặt và hối hận tột cùng ?
Cô vươn lên rực rỡ như ánh dương, mãi mãi ch.ói lòa trong thế giới của họ, khiến họ thể nào trốn tránh, nhưng vĩnh viễn bao giờ chạm tới . Để giữa những đêm khuya thanh vắng, họ bàng hoàng nhận , chính tay họ từng bóp nghẹt một mảnh đời.
Phùng Tú Anh đối diện với ánh của Nguyễn Khê, cõi lòng bức bối đến nghẹt thở. Một chốc , bà nức nở: "Tiểu Khê, con hận bố đến thế ? Bao nhiêu năm trôi qua , bố cũng già yếu, chẳng còn sống bao lâu nữa, chừng một ngày nào đó đột ngột như bà nội con. Cho đến tận bây giờ, con vẫn thể buông bỏ, thể tha thứ cho bố ?"
Nguyễn Khê thẳng mắt bà, dứt khoát đáp lời, thanh âm chút gợn sóng: "Không thể."
Đôi môi Phùng Tú Anh run rẩy: "Tiểu Khê, rốt cuộc con bố đây?"
Nguyễn Khê vẫn giữ nguyên thái độ lãnh đạm: "Không cần gì cả. Mọi chuyện quá muộn màng ."
Nói đoạn, cô lưng bước thẳng về phía linh đường, buồn dây dưa thêm nửa lời với Phùng Tú Anh.
Phùng Tú Anh chôn chân tại chỗ một lúc thì Nguyễn Trường Phú bước tới, cất tiếng hỏi: "Bà gì với con bé thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-tho-may-xinh-dep-tn-70/chuong-505.html.]
Phùng Tú Anh mắt đỏ hoe, khẽ sụt sùi, giọng nghẹn ngào trong nước mắt: " còn gì, còn dám gì với nó nữa chứ. chỉ nhận , lời xin , cầu xin nó tha thứ..."
Nói đến đây, bà bật nức nở, tiếng vỡ òa những uất ức: "Nó đối xử với tất cả trong cái nhà , từ ông bà nội đến chú thím năm, cô dượng ba, nó đều coi như ruột thịt m.á.u mủ. Vậy mà với chính những mang nặng đẻ đau nó, nó đối xử tuyệt tình như ..."
Bà nghẹn ngào một lúc tiếp tục: "Chuyện qua lâu lắm , nó thực sự định oán hận chúng đến suốt đời ? Đợi đến lúc chúng nhắm mắt xuôi tay, nó cũng để chúng nhắm mắt một cách thanh thản? Dù cũng là sinh nó, là ruột của nó cơ mà..."
Ánh mắt Nguyễn Trường Phú tối sầm , ông khẽ thở hắt một tiếng thở dài nặng nề, chẳng thốt nên lời.
Lễ tang diễn trong mấy ngày liền, cả nhà cũng vì thế mà ồn ào, xôn xao suốt ngần thời gian.
Gia đình Nguyễn Trường Quý mang theo một bụng uất ức, kiếm cớ sinh sự nhưng chẳng tìm kẽ hở nào. Cuối cùng đành hậm hực về. Lúc rời , gương mặt họ càng thêm hằn học, đen kịt, hệt như trát một lớp tro than.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Và trong suốt những ngày tang thương , duy nhất hầu như cất lên nửa lời chính là cụ ông Nguyễn Chí Cao.
Sau khi bà Lưu Hạnh Hoa mồ yên mả , ông Nguyễn Chí Cao như gầy rộc một vòng, dáng vẻ già nua sụp xuống thấy rõ. Tấm lưng vốn dĩ còn tương đối thẳng nay còng rạp, tựa như đang gánh vai ngàn cân đá tảng.
Ban đêm ông trằn trọc ngủ , sáng sớm tinh sương lọ mọ thức dậy. Dậy ông cũng chẳng gì, chỉ thẫn thờ chống gậy ngoài hành lang, đôi mắt m.ô.n.g lung hư , cứ bất động như pho tượng suốt nửa ngày trời.
Đến bữa ông cũng ăn ít, gắp hai đũa là buông, thậm chí bữa còn bỏ ăn.
Nguyễn Thúy Chi mà xót xa, gắp thêm thức ăn khuyên nhủ ông ăn nhiều chút, nhưng ông chỉ lặng thinh .
Thấu hiểu nỗi đau đớn và tinh thần sa sút của ông, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Trường Sinh thường xuyên dẫn theo con cái qua thăm nom, mong xua bầu khí tĩnh mịch, hắt hiu quanh ông. Mỗi khi thấy đàn cháu chắt tíu tít, nét mặt ông dường như mới vơi chút muộn phiền, hiện lên đôi chút biểu cảm.