Nữ thiên sư thành Trường An - Chương 81: Lặp lại

Cập nhật lúc: 2026-03-30 22:48:35
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộc Phương Nhan xong thì phát hiện Tống Đạo Tuyển ở phía từ khi nào, vây nàng ở giữa l.ồ.ng n.g.ự.c của và cửa sổ.

Nàng ngả về phía , nhưng nếu lùi thêm nữa thì Mộc Phương Nhan sẽ rơi ngoài cửa sổ.

Không thể lùi nữa, Tống Đạo Tuyển như cố ý đặt hai tay lên mép cửa sổ, nhốt nàng giữa cửa sổ và : “Đôi mắt của nương t.ử thật .”

Lúc Mộc Phương Nhan mới ý thức trong phòng chỉ còn hai .

Nàng giơ tay đẩy Tống Đạo Tuyển, mặt khỏi đỏ bừng: "Ngươi tránh một chút, bắt yêu đạo ."

Tống Đạo Tuyển càng ngày càng bám lấy nàng: "Việc nhỏ như cứ để bọn xử lý . Nương t.ử, nàng cần vất vả như ."

Mộc Phương Nhan nuốt nước bọt, "Không ngươi nhờ đến giúp đỡ bắt yêu đạo ?"

" , nương t.ử giúp xem một chút là , cần tự ."

Mộc Phương Nhan cảm thấy mặt sắp thiêu cháy, nàng cúi đầu dùng sức đẩy Tống Đạo Tuyển , phát hiện điểm dị thường của .

Tống Đạo Tuyển kỹ từng sợi tóc của nàng, phát hiện nàng đang đỏ mặt túng quẫn chứ?

Tống Đạo Tuyển hài lòng với phản ứng của nàng, điều chứng tỏ tiểu nữ t.ử mặt khẩu thị tâm phi, trong lòng nàng cũng .

Hắn càng ngày càng buông tay, nhưng động tác Mộc Phương Nhan hổ.

Mộc Phương Nhan đẩy , thở phào nhẹ nhõm, bối rối : “Ta giúp bắt yêu đạo.”

Nàng vội vàng chạy xuống lầu, Tống Đạo Tuyển chậm rãi theo nàng.

Hai tiến Thái Tây tự, A Tầm thấy tiểu vương gia tới liền vội vàng chào hỏi: "Tiểu vương gia, ngài đích xuống đây?"

Tống Đạo Tuyển liếc Mộc Phương Nhan : "Nương t.ử của bổn vương lo lắng yêu đạo chạy trốn, cho nên tự tới xem. Ta đương nhiên sẽ theo."

Mộc Phương Nhan thực sự dám tiếp nhận những lời , nàng chỉ thể giả vờ như thấy gì và về phía cửa chùa.

Nàng nhanh ch.óng tới hậu viện, hạ nhân của Tống Đạo Tuyển bao vây c.h.ặ.t chẽ viện t.ử.

Chỉ cần y bước thì nhất định sẽ bắt y.

Tống Đạo Tuyển gật đầu với A Tầm, A Tầm lập tức lệnh bắt .

Ngay khi thị vệ đá văng cánh cửa , nhiều con bướm bay khỏi phòng.

Mộc Phương Nhan lập tức hét lớn để họ tránh , nhưng một vẫn trúng chiêu, mặt đỏ bừng và nổi mụn do sâu bướm c.ắ.n, họ thống khổ kêu lên t.h.ả.m thiết.

Mộc Phương Nhan vội vàng lấy lọ t.h.u.ố.c trong túi , ném cho A Tầm, nhờ chữa trị, nàng lấy hỏa ấn trét t.h.u.ố.c bột, ném hỏa ấn mặt, nhất thời một ngọn lửa bùng lên, thiêu đốt đám sâu bướm .

Mộc Phương Nhan đốt sâu bướm phòng, trong phòng đang trốn thoát qua cửa sổ, Mộc Phương Nhan duỗi tay tung một hòn đá , đó rơi từ cửa sổ xuống.

Y hét lên, Mộc Phương Nhan nghĩ ngợi gì nhiều, vội vàng chạy đến bắt y,

Khi nọ thấy đối phương là nữ t.ử thì trong mắt hiện lên d.ụ.c vọng và khinh thường, y rắc một nắm bột lạ lên Mộc Phương Nhan.

Mộc Phương Nhan lăn tránh né, đó rút thanh nhuyễn kiếm từ bên hông , c.h.é.m cổ tay của nọ. Y hét lên một tiếng, lọ t.h.u.ố.c trong tay rơi xuống đất.

Y định lấy chất độc từ thắt lưng , đầu độc c.h.ế.t Mộc Phương Nhan, nhưng Mộc Phương Nhan di chuyển nhanh hơn, lấy một bình rượu đặc chế và ném thẳng y. Người nọ nhất thời kêu t.h.ả.m thiết một tiếng, bình d.ư.ợ.c trong tay rớt xuống, y che gương mặt, liên tục thét ch.ói tai.

Người bên ngoài ùa . Nhìn thấy cảnh , Tống Đạo Tuyển khẩn trương Mộc Phương Nhan: "Nương t.ử, nàng chứ?"

Mộc Phương Nhan lắc đầu, “Ta , các cởi hết quần áo y xuống, ngay cả tóc cũng cạo sạch, nếu tất cả y đều là độc vật, sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t các ngươi.”

A Tầm và những khác khi thấy điều thì lúc đầu sợ hãi, đó họ nhớ rằng thật may mắn khi Mộc Phương Nhan cho bọn họ t.h.u.ố.c bột, nếu đám bên ngoài sẽ c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Sau một hồi sợ hãi, bọn họ nổi giận, thị vệ ùa đến và lột sạch quần áo của yêu đạo, thậm chí để quần lót cho y, chỉ lấy một miếng vải quấn lấy y.

Tống Đạo Tuyển kịp thời bịt mắt Mộc Phương Nhan, nàng thấy cảnh tượng nên thấy.

Tống Đạo Tuyển chịu buông cho đến khi đám lôi tên yêu đạo ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-thien-su-thanh-truong-an/chuong-81-lap-lai.html.]

Mộc Phương Nhan thấy bắt nên thở phào nhẹ nhõm, việc còn đương nhiên giao cho đám Tống Đạo Tuyển, nàng cũng sẽ nhúng tay nữa.

Nhìn thấy nàng xoay rời , Tống Đạo Tuyển vội vàng kéo lấy nàng: "Nương t.ử, cổ của nàng ?"

Mộc Phương Nhan hiểu ý của , cho nên Tống Đạo Tuyển tìm một chiếc gương đồng để nàng quan sát.

Mộc Phương Nhan cảm thấy khó chịu khi thấy những đường đỏ cổ dần dần tạo thành hình hoa đào.

"Làm ?"

Mộc Phương Nhan hoảng sợ đẩy Tống Đạo Tuyển , lục lọi trong phòng.

Tiếng chai lọ trong phòng va mạnh vang lên thành tiếng, nhưng chúng đều trống rỗng.

Mộc Phương Nhan cảm thấy gì đó , khi cảm giác nóng rát quen thuộc trong cơ thể trở , nàng ngã xuống đất, đôi mắt mềm mại như nước, dịu dàng Tống Đạo Tuyển.

Tống Đạo Tuyển thấy nàng như , đương nhiên hiểu xảy chuyện gì, lập tức ôm nàng vội vàng lên xe ngựa.

Từ lúc Mộc Phương Nhan lên xe, tiểu huyệt bắt đầu ngừng tiết dâm thủy.

Nàng thể kiềm chế bản , nhưng cũng khuất phục. Mang theo lý do trọn vẹn của , nàng cầu xin Tống Đạo Tuyển: "Tiểu vương gia, xin hãy đưa trở về, cần giải độc cho chính ."

Tống Đạo Tuyển kéo tay nàng , ngăn cho nàng chạm chính : "Nương t.ử đừng hoảng sợ, bổn vương sẽ đưa nàng về ngay."

Mộc Phương Nhan đầu óc choáng váng, cảm thấy đói khát, chằm chằm Tống Đạo Tuyển, ánh mắt càng ngày càng trần trụi, thậm chí còn nuốt nước miếng thèm khát.

Tống Đạo Tuyển dường như từng thấy, chính nhân quân t.ử sang một bên, đặc biệt quan tâm đến nàng: “Nương t.ử, nàng phương pháp , vẻ bình thường lắm. Chẳng lẽ tìm đồng nam t.ử nữa ?"

Nếu như , cảm thấy nhất định sẽ thổ huyết, cho dù đ.á.n.h c.h.ế.t, cũng thể để Mộc Phương Nhan quan hệ với nam nhân khác.

Mộc Phương Nhan hỗn loạn, nhưng vô tri bất ngôn: “Không cần, trong nhà d.ư.ợ.c. Trải qua , chỉ cần uống t.h.u.ố.c đó, triệu chứng thể thuyên giảm, cần đồng nam t.ử giải độc."

Tống Đạo Tuyển thì nhẹ nhàng “nga” một tiếng, nàng đầy ẩn ý: "Vậy lỡ như chúng kịp lấy giải d.ư.ợ.c thì ?"

Mộc Phương Nhan ghế xe ngựa, mê mang , cảm thấy ngọn lửa trong cơ thể càng lúc càng mạnh.

"Nếu... . . thể... thì..."

"Thì ?"

"Vậy chỉ thể nhờ ngươi giúp giải độc!"

"Không chứ… Có cái gì thì ?" Tống Đạo Tuyển hỏi.

Mộc Phương Nhan cảm thấy đến cực hạn, nàng lắc đầu, vươn tay kéo cửa sổ xem đến nhà .

Không ngờ, Tống Đạo Tuyển ấn tay nàng, Mộc Phương Nhan như tìm giải d.ư.ợ.c, d.ư.ợ.c thủy để giải khát, tham lam nắm lấy tay , đáng thương Tống Đạo Tuyển.

Tống Đạo Tuyển để cho nàng nắm tay , đặt lên mặt xoa xoa, ý hỏi: “Thoải mái ?”

Mộc Phương Nhan nhận ý tứ của , gật đầu đáp: "Thoải mái, thật thoải mái."

Nàng dần dần đến gần Tống Đạo Tuyển, mong nhiều hơn, nhưng Tống Đạo Tuyển tránh mặt nàng: “Nương t.ử, lợi dụng lúc gặp khó khăn là nên.”

Mộc Phương Nhan bối rối , giống như một kẻ ngốc, hiểu ý nghĩa trong lời của đối phương.

Xe ngựa đột nhiên dừng , Tống Đạo Tuyển bước xuống xe.

Mộc Phương Nhan nhẹ nhàng thò đầu ngoài, phát hiện đây cửa nhà nàng, cũng sân của Tống Đạo Tuyển, đây là một viện t.ử xa lạ.

Không xe ngựa tiến viện từ lúc nào, xa phu cũng biến mất, trong sân rộng lớn chỉ còn nàng và Tống Đạo Tuyển.

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)

 

 

Loading...