Nữ thiên sư thành Trường An - Chương 78: Không gả cho ngươi

Cập nhật lúc: 2026-03-30 22:48:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộc Phương Nhan chạy nửa đường mới chợt nhận bản đang gì, tại giống như chuyện sai trái ?

Nàng sai chuyện gì ? Không !

Nàng và Tống Đạo Tuyển quan hệ gì chứ? Chẳng qua chỉ là tình một đêm thôi!

Vậy thì tại nàng hoảng hốt bỏ chạy như bắt gian?

Nàng xổm xuống dựa vách tường trong góc, càng nghĩ càng cảm thấy hành động của bản thật sự đáng trách, nàng chẳng chuyện gì với Tống Đạo Tuyển, vì thấy chột mà bỏ chạy?

Mộc Phương Nhan suy nghĩ về điều đó, tất cả đều do nụ rộ lên khiến rợn tóc gáy của yêu nghiệt Tống Đạo Tuyển .

Mặc dù dung mạo của ưa nhưng thấy nụ xa đó của Tống Đạo Tuyển thì Mộc Phương Nhan lập tức nghĩ đến tối hôm qua, bắt nạt nàng thế nào!

Cầm thú! Lưu manh! Vô !

Nghĩ như , nàng lên, phủi nhẹ lớp bụi bẩn , cây ngay sợ c.h.ế.t bước về nhà.

khỏi khúc quanh đụng Tống Đạo Tuyển ở đối diện.

Nàng hốt hoảng ngã về phía , may mắn là Tống Đạo Tuyển kịp thời giữ eo nàng ôm lòng.

A Tầm lập tức xoay chắn tầm của những đường.

Đây là một góc khuất hẻo lánh, hiển nhiên cũng chú ý.

Mộc Phương Nhan dùng sức đẩy : “Giữa ban ngày ban mặt mà ngươi động tay động chân.”

Tống Đạo Tuyển như : “Đêm hôm qua, chẳng nương t.ử cho rằng động tác của đủ nhanh ?”

Mộc Phương Nhan lập tức đỏ mặt, trừng to mắt , lắp bắp : “Ngươi ngươi ngươi... Ngươi tránh , về nhà.”

Làm Tống Đạo Tuyển để rời khỏi, vất vả lắm mới chặn nàng , đương nhiên rõ ràng với Mộc Phương Nhan: “Nương t.ử ? Nếu như hai chúng quan hệ thể xác với thì hôm nay nên đến cửa kết thông gia mới !”

“Ngươi im miệng!” Mộc Phương Nhan hoảng sợ ngắt lời lùi về một chút, khỏi căng thẳng: “Ta cho ngươi , nếu như ngươi dám đến cửa kết thông gia thì sẽ để yên cho ngươi .”

Tống Đạo Tuyển: “Không để yên, để yên thế nào? Giống như đêm hôm qua , quấn c.h.ặ.t buông tay? Hay là chịu buông chân?”

Mộc Phương Nhan hận bản thể thêm một cái miệng, hoặc là cho một bạt tai.

Thật sự là đồ cầm thú, chủ đề như thể tìm cơ hội mấy lời bẩn thỉu.

Lúc thấy cũng đê tiện như !

Nàng hừ một tiếng: “Chuyện tối hôm qua chỉ là hiểu lầm, ngươi nên quên , thể gả cho ngươi .”

Anh mắt của Tống Đạo Tuyển lạnh mấy phần nhưng khóe môi vẫn mang theo ý : “Nương t.ử, nàng ý gì ? Nàng của , chịu gả cho thì gả cho ai, cũng thể là Lệnh Hồ Kỳ .”

Mộc Phương Nhan nên lời, còn kịp phản bác thì Tống Đạo Tuyển oán giận nàng: “Lệnh Hồ đại nhân sợ rằng thích hợp . Mẫu của chỉ khó đối phó hơn Định quốc công phu nhân mà Lệnh Hồ Kỳ cũng là kẻ khắc thê, khắc c.h.ế.t hai vị hôn thê . Cho dù lá gan của nương t.ử đủ lớn, bằng lòng thử một thì vi phu cũng nỡ thấy phu nhân của bỏ mạng .”

Mộc Phương Nhan vươn tay đẩy , kéo giãn cách của cả hai. Người dựa quá gần, nàng thể ngửi mùi hương nam tính đặc biệt .

Thân thể sẽ nhịn mà run rẩy, tự chủ hôn .

Mộc Phương Nhan cho rằng d.ư.ợ.c tính vẫn tiêu tan, nàng lau mũi: “Ngươi năng bậy bạ gì đó, và Lệnh Hồ đại nhân chỉ là bằng hữu, cần giúp đỡ mà thôi, gả cho , ngươi cũng đừng hòng hủy hoại danh tiết của .”

Tống Đạo Tuyển lời thì trong lòng thoải mái hơn một chút, nhưng vẫn cảm thấy bất mãn: “Nương t.ử chịu gả cho chịu gả cho , nương t.ử gì?”

“Ta gì là chuyện của . Dù gả cho ai cũng , nhất định sẽ gả cho ngươi.”

“Vì ?” Tống Đạo Tuyển vui!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-thien-su-thanh-truong-an/chuong-78-khong-ga-cho-nguoi.html.]

Mộc Phương Nhan: “Chẳng ngươi , còn cố hỏi nữa? Tiểu vương gia phận tôn quý cưới chỉ là nữ nhi của một giáo úy lục phẩm chính thê?”

Tống Đạo Tuyển còn kịp trả lời thì Mộc Phương Nhan hùng hổ dọa : “Ngươi và Triệu Sênh là em họ, hủy bỏ hôn sự với , bây giờ gả cho ngươi, nếu truyền bên ngoài thì những khác sẽ gì về các ngươi nhưng nhất định sẽ chỉ trích đúng, bọn họ dụ dỗ xong câu dẫn em. Ta a da và a nương vì chuyện mà đau lòng khổ sở. Chuyện đêm qua, tiểu vương gia hãy xem như một giấc mộng thôi, dù chẳng ngươi cũng từng mộng như thế .”

Nàng ý ám chỉ, rõ ràng là đang nhắc đến chuyện và nữ quỷ dây dưa trong mộng.

Tống Đạo Tuyển phấn chấn, ánh mắt liếc bụng nàng : “Nương t.ử gả cho , nhưng đêm qua ở trong bụng nàng…”

Hắn ghé sát gần bên tai Mộc Phương Nhan thấp giọng : “Bắn nhiều con cháu như , chừng lúc hài t.ử, chẳng lẽ nương t.ử bụng nàng lớn lên mới bước cửa Vinh vương phủ.”

Mộc Phương Nhan vội vàng đẩy , lùi về dựa tường, nàng mặt đỏ tai hồng liếc A Tầm, thấy đầu , hẳn là những lời đe dọa đó.

Nàng khẽ nghiến răng với : “Ngươi quên , ngươi cho rằng là những tiểu cô nương ngu ngốc hiểu gì, dùng biện pháp đề phòng ? Ta cho ngươi , khi trở về lập tức uống t.h.u.ố.c, sẽ hài t.ử . Ngươi dẹp ý nghĩa đó .”

Nói xong Mộc Phương Nhan đá một cái, thoát khỏi vòng vây thì vội vàng bỏ chạy.

Tống Đạo Tuyển che chân , theo bóng lưng chạy trốn của nàng, khẩy gọi A Tầm.

A Tầm trong lòng thầm than thở nhưng mặt vẫn nịnh nọt lấy lòng: “Tiểu vương gia gì phân phó?”

“Gọi thủ hạ trông chừng nàng suốt mười hai canh giờ. Từ sớm đến tối nàng ăn cái gì chuyện gì đều bẩm báo rõ ràng thiếu một thứ với bổn vương. Nếu thấy những nên gặp thì nhất định kịp thời báo cho bổn vương , hiểu ?”

A Tầm thở phào nhẹ nhõm, bảo g.i.ế.c phóng hỏa là , cũng khả năng g.i.ế.c Lệnh Hồ đại nhân.

Đừng tiểu vương gia khanh khách, nhưng A Tầm hiểu , dáng vẻ gần như bạo phát g.i.ế.c .

Cũng nào sống trong tay tiểu vương gia, mà là những đó đều đáng c.h.ế.t.

Về phần Lệnh Hồ đại nhân…

A Tầm khẽ lắc đầu, chỉ mong tiểu vương gia nhà ngàn vạn đừng vì cơn tức giận bởi hồng nhan mà g.i.ế.c c.h.ế.t Lệnh Hồ đại nhân!

Triệu Sênh trở về bẩm báo manh mối tra ở chợ quỷ cho Định quốc công , tuy rằng Định quốc công cảm thấy quái lạ nhưng cũng phái thăm dò cái gọi là Sùng Sơn đạo.

Sau khi Triệu Sênh rời khỏi thư phòng của phụ thì thấy mẫu đang thấp thỏm lo lắng đợi ở lối .

Triệu Sênh dừng , đó vấn an mẫu .

Liễu thị vội vàng nắm tay nhi t.ử, hoảng sợ hỏi : “Sênh nhi, con sẽ trách cứ a nương ? Tất cả những gì a nương đều vì cho con.”

Triệu Sênh ngẫm nghĩ một hồi mới nhận mẫu đang ám chỉ chuyện bà cưỡng ép nạp Mộc cô nương .

Chuyện tình biến khéo thành vụng, hai nhà đều ầm ĩ vui, suýt chút nữa kết thành thù địch.

Hiện tại dáng vẻ của mẫu , e rằng bà vẫn chuyện đào hoa chú.

Hắn mở miệng an ủi: “A nương, đây là lầm do hành động đắn của hài nhi tạo thành, liên quan đến mẫu ? Về chuyện của Mộc gia, hài nhi sẽ đích nhận tội. Nếu mẫu rảnh rỗi, chi bằng hãy chép hai cuốn kinh Phật, vì Mộc cô nương cầu nguyện mong cho nàng một mối nhân duyên , cũng xem như giải quyết món nợ trong lòng .”

Liễu thị thì lập tức vui, bà mắc nợ Mộc gia cái gì chứ. Đó chẳng là do Mộc gia điều, càng nhân nhượng chúng càng lấn tới !

phu quân bày tỏ thái độ, hôm nay nhi t.ử những lời , bà đành tủi mỉm nhi t.ử rời thôi.

Ngay khi rời khỏi, Liễu thị oán giận kể khổ với ma ma bên cạnh: “Nhìn nhi t.ử mà nuôi dưỡng thật , còn phu quân của nữa, hằng ngày bận tâm lo lắng đều là vì ai, chẳng là vì hai phụ t.ử bọn họ, vì Định quốc công phủ ? Đây rõ ràng là một chuyện cực kỳ nhưng Mộc gia cứ một mực , phụ t.ử bọn họ còn trách nhiều chuyện nữa.”

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)

 

 

Loading...