Nữ thiên sư thành Trường An - Chương 77: Bắt gian
Cập nhật lúc: 2026-03-30 22:48:31
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu hòa thượng mi thanh mục tú lên tiếng trả lời, nhanh ch.óng lấy hai quyển sách từ kệ xuống giao cho Lệnh Hồ Kỳ.
Tiểu hòa thượng chấp tay hành lễ, nho nhã lễ độ với hai : “Đây là danh sách các đạo sĩ thành Trường An trong nửa năm gần đây.”
Lệnh Hồ Kỳ cảm tạ, cũng nhiều như nghĩ.
Mộc Phương Nhan rằng triều đình cấp thẻ tu hành cho các đạo sĩ hòa thượng thật đều lượng cụ thể.
Có vài giấu diếm phận xuất gia, dĩ nhiên thẻ tu hành do triều đình cấp, loại chuyện thường báo danh cho quan phủ nên cũng tra xét , nhưng nếu cẩn thận điều tra một chút thì nhất định sẽ cá lọt lưới.
Lệnh Hồ Kỳ và Mộc Phương Nhan mỗi một quyển sách, cẩn thận tìm kiếm.
Một canh giờ , hai lắc đầu, đều thấy đạo sĩ nào của Sùng Sơn đạo.
“Tại lấy một ?”
Mộc Phương Nhan càng cảm thấy ngạc nhiên, tuy rằng lượng đạo sĩ của Sùng Sơn đạo nhiều nhưng vì chẳng ai đến Trường An. Nơi chính là thành Trường An đấy.
Cho dù là đạo sĩ thì đều là bình thường thôi, con ai chẳng ham hướng đến danh lợi.
Ngay cả một như tổ phụ của nàng thì khi tuổi trẻ lông bông cũng vì hai chữ danh lợi mà tuyên đạo ở trong thành Trường An.
Đạo sĩ của Sùng Sơn đạo thật sự khác biệt với thường ?
Lệnh Hồ Kỳ suy nghĩ một chút hỏi hòa thượng Giới Thích: “Tất cả những đạo sĩ tới bản địa đều sẽ đến chỗ ghi danh ?”
Giới Thích khựng , thận trọng : “Nếu là đang nhiệm vụ thì bình thường khi lui tới tất nhiên sẽ đến đăng ký ở đây.”
Ngụ ý của điều biểu thị tuân theo quy củ.
Lệnh Hồ Kỳ và Mộc Phương Nhan hiểu rõ, hai rời khỏi phòng kinh thư.
“Xem chỉ thể kiểm tra từng khách điếm, dù những cũng cần ăn uống ngủ nghỉ, phàm là khi ở trọ thì thể thiếu dùng thẻ tu hành để đăng ký.” Lệnh Hồ Kỳ bắt đầu nghĩ ngợi, rốt cuộc nên bắt đầu điều tra từ nơi nào.
“ thành Trường An lớn như , tìm như thế thật sự hơivất vả, hơn nữa nếu như dùng giấy chứng minh phận giả thì chỉ sợ đại nhân điều tra sẽ uổng công vô ích.” Thành Trường An rộng lớn thế , tìm quả thực tốn sức.
Lệnh Hồ Kỳ : “Chúng tra án, sợ nhất là manh mối. Bây giờ thì chẳng sợ hao phí nhân lực, cứ tra từng chút, bắt hung thủ cũng sẽ an lòng.”
Mộc Phương Nhan tán thưởng: “Lệnh Hồ đại nhân quả nhiên là một vị quan vì dân trừ hại!”
Lệnh Hồ kỳ nhạt, hai một một bước qua hành lang, chuẩn rời khỏi chùa Thái Tây.
Khi ngang chính điện, Mộc Phương Nhan bỗng nhiên dừng .
“Làm ?”
Lệnh Hồ Kỳ đầu nàng, Mộc Phương Nhan nhấc chân bước đại sảnh.
Vào bên trong bảo điện, chính giữa đại sảnh là một tượng Như Lai Phật Tổ đắp bằng vàng cao mấy thước, vô cùng nguy nga và trang nghiêm.
Xung quanh là những vị Phật La Hán khác, bên trong bảo điện, các tín đồ đang lui đến thắp hương lễ bái.
Mộc Phương Nhan bước qua Phật tổ, nàng hề quỳ lạy mà thẳng đến phía chính điện.
Lệnh Hồ Kỳ theo nàng, nàng đang gì.
Mộc Phương Nhan vòng quanh tượng Phật tổ một vòng, đó dạo quanh chính điện.
Lệnh Hồ Kỳ nàng cẩn thận lắng điều gì, trong lòng càng thêm nghi ngờ.
“Đây là mùi hương gì?”
Cuối cùng, nàng dừng mặt tượng Phật hàng ma, tiến sát gần lư hương, dùng tay phẩy nhẹ vài cái cẩn thận ngửi, đó kinh sợ Lệnh Hồ Kỳ.
“Lệnh Hồ đại nhân, mùi hương giống mùi hương xuất hiện t.h.i t.h.ể.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-thien-su-thanh-truong-an/chuong-77-bat-gian.html.]
Lệnh Hồ Kỳ cau mày: “Ý của ngươi là, mất lúc sinh thời đến nơi .”
“Chuyện cần nhờ đại nhân tra xét, cũng rõ lắm.”
“ điều biểu thị điều gì?”
Mộc Phương Nhan cầm lư hương lên tỉ mỉ xem xét, nàng nghĩ ngợi một chút, vẫn nên chuyện phát hiện xương cốt bên trong lư hương của hoàng cung cho Lệnh Hồ Kỳ .
“Ta cho rằng chỉ trong cung mới thứ , nhưng hôm nay xem thứ chỉ một. Vốn dĩ chuyện tiện cho Lệnh Hồ đại nhân, nhưng mơ hồ cảm thấy chuyện và những nữ t.ử sát hại chắc chắn liên quan đến . Nếu như Lệnh Hồ đại nhân cảm thấy bất tiện thì xem như hôm nay từng qua những lời . Chuyện sẽ báo với tiểu vương gia, dù cũng tra rõ ngọn nguồn chuyện xương cốt trong lư hương.”
Lệnh Hồ Kỳ lập tức trả lời nàng, chuyện liên quan đến nội vụ thì thuộc phạm vi quyền hạn của nữa .
Bí mật tra xét trong cung chính là đại kỵ!
xuất phát từ ý , vẫn khuyên nhủ nàng: “Mộc cô nương nguyện ý trảm yêu trừ ma, vì hại giải oan, thật sự là phần phúc của các nàng . Chẳng qua chuyện liên quan đến nội vụ, Mộc cô nương nên kể việc cho thứ tư .”
Mộc Phương Nhan gật đầu, còn định lấy lư hương nhưng khi nghĩ ngợi, nàng lấy từ trong túi gấm một viên t.h.u.ố.c màu đen chôn nó ở trong lư hương, xong đấy mới xoay rời .
Bọn họ bao lâu thì một lão già lưng gù tập tễnh bước đến, hết đông tây, phát hiện chú ý thì lão mới vươn tay tìm kiếm trong lư hương.
lão tìm kiếm một hồi cũng thấy gì, dứt khoát lấy túi vải đổ bộ tro tàn từ lư hương đó, đó cất lư hương chỗ cũ, khập khiễng rời .
Tống Đạo Tuyển giải quyết xong công việc trong tay, tựa bên cửa sổ tầng hai nghỉ ngơi và suy nghĩ cách để cữu cữu của an thoát .
Khi đưa mắt thì thấy cách đó xa hai đang bước đường, hai họ chính là Mộc Phương Nhan trời còn sáng trốn chạy và tên Lệnh Hồ Kỳ đáng c.h.ế.t .
Tống Đạo Tuyển nheo mắt , nhếch môi : “Hai thật sự trò chuyện cùng vui vẻ.”
A Tầm tò mò, theo ánh mắt của tiểu vương gia, thấy Mộc cô nương và Lệnh Hồ đại nhân đang đến, đôi mắt mở to lập tức cúi đầu, ước gì bản hề tồn tại.
Tống Đạo Tuyển buông tha : “Ngươi xem hai bọn họ đang về chuyện gì mà vui vẻ đến .”
A Tầm thật sự trở thành một khúc gỗ, hiện tại gì cũng thể phạm sai lầm.
Thấy lên tiếng, Tống Đạo Tuyển liếc : “Sao nào, là tai điếc? Hay là ngươi câm?”
A Tầm hít sâu một , ngẩng mặt tươi nịnh nọt đáp: “Tiểu vương gia, ngài quên Lệnh Hồ đại nhân vẫn còn một vụ án cần phiền đến Mộc cô nương ? Hai ở cùng một chỗ nhất định là đang thảo luận vụ án.”
“Thảo luận vụ án mà vui đến thế ? Đây là phấn khích khi bắt hung thủ vui mừng vì mất?”
A Tầm thầm than thở trong lòng, cảm thấy Mộc cô nương nơi nào nhất định con đường , hết tới khác để cho tiểu vương gia nhà thấy.
Đây chẳng là buộc tiểu vương gia nhà bọn họ gây rối ư?
mà xui xẻo đầu tiên nhất định là đây.
A Tầm thoáng qua bình hoa bên cạnh cửa sổ, đột nhiên bật một ý tưởng nên vội vàng tiến gần: “Ánh mắt của nô tài , chi bằng để nô tài gần thêm chút nữa.”
Nói xong nghiêng dựa bên cạnh, chặn ngang tầm mắt của Tống Đạo Tuyển, cẩn thận vung tay vỡ bình hoa.
Bộp một tiếng, bình hoa rơi xuống mặt đất, may ai ngang qua nên nào thương, nhưng động tác đập vỡ lập tức thu hút sự chú ý của qua đường.
Mộc Phương Nhan ngẩng đầu lên, trong tức khắc nàng thấy Tống Đạo Tuyển tầng hai đang mỉm với .
Mộc Phương Nhan đột nhiên xuất hiện một loại cảm giác khi đang yêu đương vụng trộm bên ngoài thì phu quân bắt gian.
Nàng vội vàng cúi đầu xuống, nâng tay lên che mặt: “Lệnh Hồ đại nhân, thể chút khỏe nên về . Về vụ án của những hại thì phiền ngài tiếp tục điều tra.”
Nói xong xoay vội vàng trốn chạy, Tống Đạo Tuyển chằm chằm bóng lưng của nàng hề chớp mắt.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)