Nữ thiên sư thành Trường An - Chương 72: Đồng tử kê (*)
Cập nhật lúc: 2026-03-22 17:08:09
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
(*) chỉ những thiếu trải nghiệm, ngây thơ quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c.
Mộc Phương Nhan nhận sự mất hứng trong giọng của nên thành thật trả lời: “Cũng quen lắm, chỉ là từng gặp qua một vài và chút giao tình thôi. Vị Lệnh Hồ đại nhân thật sự công chính nghiêm minh, tìm giúp đỡ bắt hung thủ, cũng đồng ý nên đương nhiên hỗ trợ thật .”
Tất cả những gì Triệu Sênh suy nghĩ đều là đạo sĩ gì đó của Sùng Sơn đạo, rốt cuộc lai lịch của thế nào? Vì gây khó dễ với Định quốc công phủ của bọn họ, vì mượn tay Nhạc Bình mưu hại bọn họ?
điều mà Tống Đạo Tuyển nghĩ là Lệnh Hồ Kỳ thật sự quá nhàn rỗi, còn thời gian dụ dỗ nữ nhân của khác, đến lúc cho bận rộn .
Trong lúc nhất thời, ba đều chìm yên lặng, chậm rãi dạo bước trong khu chợ quỷ.
Mộc Phương Nhan ngắm , nàng còn mua ít đồ vật li kỳ cổ quái.
Hai nam nhân mỗi đều suy nghĩ riêng, cả hai dừng nàng, kiên nhẫn chờ đợi.
Đột nhiên một tiếng động huyên náo truyền đến.
Mọi sôi nổi quanh, thấy một nam t.ử mặc y phục xanh đậm đang cuống cuồng chạy về phía bọn họ, mà lưng kẻ hai tên quỷ sai mặc đồ đen, gò má trắng bệch, tràn ngập sát khí.
Mọi tránh né kịp, nam t.ử áo xanh đậm bổ nhào đến mặt bọn họ, đúng lúc đó thì quỷ sai trực tiếp đ.â.m một nhát ngay tại chỗ, hồn bay phách lạc.
Chúng quỷ thấy hoảng hốt chạy tứ phía.
Mộc Phương Nhan cảm thấy bản giống như thứ gì đó đ.â.m trúng, đầu chỉ thấy quỷ hồn chạy thục mạng khắp nơi, dường như mặc đồ đen biến mất ở chỗ ngoặt.
Tống Đạo Tuyển kiên quyết che chở Mộc Phương Nhan, để đám quỷ hồn chạm đến nàng.
Triệu Sênh cũng bảo vệ hai , đề phòng những quỷ hồn đụng trúng bọn họ.
Chớp mắt một cái, mấy sạp hàng của bọn quỷ hồn đường phố đều biến mất thấy dấu vết, chỉ còn ba đường phố Huyền Vũ tối tăm vắng vẻ, mà cách bọn họ xa chính là chén cơm nếp cắm nhang.
Chợ quỷ biến mất!
Tống Đạo Tuyển khẩn trương hỏi Mộc Phương Nhan: “Cô nương, ngươi chứ?”
Mộc Phương Nhan lắc đầu, nàng cào nhẹ cánh tay , cảm thấy ngứa ngáy: “Không , nếu chúng thu tin tức thì trở về thôi.”
Triệu Sênh thâm dĩ vi nhiên (*)! (*) tự cho là đúng.
Hắn đang bảo sẽ đưa Mộc Phương Nhan trở về thì Tống Đạo Tuyển giành một bước: “Cô nương, bằng hộ tống ngươi trở về.”
Mộc Phương Nhan con ngựa của , A Tầm lập tức chạy đến: “Mộc cô nương yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ dắt ngựa của ngài trở về.”
“Vậy ai sẽ đ.á.n.h xe?”
Mộc Phương Nhan ngạc nhiên, định phản bác thì chẳng từ khi nào bên cạnh xe ngựa một phu xe đang .
Mộc Phương Nhan luôn cảm thấy chỗ nào đó đúng, nàng liếc Tống Đạo Tuyển, sờ nhẹ mũi : “Cô nương xin mời.”
Mộc Phương Nhan suy nghĩ một chút, tiểu vương gia đầu tiên thấy nàng thì mặt luôn ngẩng cao tới trời, chắc hẳn chỉ khinh thường chứ chuyện đắn gì với nàng.
Nàng gật đầu, đỡ tay Tống Đạo Tuyển bước lên xe ngựa.
Sau khi Tống Đạo Tuyển từ biệt Triệu Sênh thì cũng lên xe.
Triệu Sênh hai như phu thê bước lên xe ngựa, trong lòng luôn cảm thấy quái lạ.
suy nghĩ của nhanh phận của giật dây phía chiếm đóng, Triệu Sênh nhảy lên ngựa giục nó trở về, chuyện cho phụ .
Kỹ thuật đ.á.n.h xe của phu xe , cả đoạn đường Mộc Phương Nhan đều cảm thấy xóc nảy khó chịu, hoặc lẽ là do con đường vốn bằng phẳng.
Nàng nhịn vén bức màn ngắm bên ngoài, bỗng nhiên phát hiện điều khác thường!
“Tiểu vương gia, chúng đang nơi nào?”
Đây cũng con đường về nhà nàng.
Tống Đạo Tuyển : “Mấy ngày ở trong hoàng trang, may mà cô nương giúp đỡ, Nhạc Bình mới giữ một mạng, gì báo đáp, vài món đồ nọ tặng cho cô nương.”
“Là cái gì?” Mộc Phương Nhan cảm thấy biểu hiện của bản vẻ tham lam nên vội bổ sung một câu: “Không cần, chỉ là chuyện nhỏ tốn sức.”
Tống Đạo Tuyển tự động xem nhẹ câu cùng của nàng: “Cô nương đến nơi sẽ !”
Có cái gì thần thần bí bí mà hơn nửa đêm đưa cho nàng?
Mộc Phương Nhan ý định lên, nhưng Tống Đạo Tuyển bên cạnh hành động vượt rào nào. Mộc Phương Nhan nghĩ ngợi, lên xe , cũng gì sợ, cùng lắm thì đ.á.n.h tiểu t.ử vài đ.á.n.h thôi!
Nghĩ như , nàng cũng thả lỏng hơn.
Xe ngựa nhanh ch.óng tiến một biệt viện, đây Mộc Phương Nhan từng đến nơi , Tống Đạo Tuyển tiếp đãi ở đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-thien-su-thanh-truong-an/chuong-72-dong-tu-ke.html.]
Lần , Mộc Phương Nhan cảm thấy trong viện chút khác biệt.
Hạ nhân trong viện xách theo đèn l.ồ.ng, dẫn hai bước đến bên cạnh hồ sen.
Mộc Phương Nhan hạ nhân dẫn đến lầu hai của đình thủy tạ, Tống Đạo Tuyển mở cửa sổ vỗ tay một cái.
Bất thình lình, pháo hoa chiếu sáng cả nửa bầu trời đêm.
Mộc Phương Nhan vô cùng ngạc nhiên pháo hoa hiện mắt.
Các kiểu mẫu của pháo hoa dĩ nhiên kém hơn so với đời nhưng đủ cho khác kinh ngạc.
“Cô nương thích ?”
Có chút căng thẳng trong giọng của Tống Đạo Tuyển mà chính cũng nhận .
Mộc Phương Nhan càng phát hiện điều đó, tất cả những gì nàng nghĩ chính là màn pháo hoa đặc biệt chuẩn cho !
Trong lòng nàng cảm thấy kỳ lạ, nhịn chút dâng trào, khóe môi hé mở: “Cảm tạ tiểu vương gia ưu ái, Tam nương thật sự thích món quà .”
Có nữ nhân nào yêu thích pháo hoa lãng mạn như chứ?
Màn pháo hoa kéo dài mười phút, ước chừng rằng bộ thành Trường An đều chiếu sáng.
Một tác phẩm hoành tráng như thế, quả thực chuyện mà bình thường thể .
Nàng thời pháo hoa đắt và là một vật hiếm lạ, pháo hoa cũng chỉ đốt trong những ngày lễ ngày tết, sinh nhật của các gia đình quyền quý, chẳng bao nhiêu thường dân thể đốt pháo hoa.
Chờ cho pháo hoa tàn thì Mộc Phương Nhan cảm thấy cơ thể của gì đó .
Nàng đầu Tống Đạo Tuyển, nhịn chằm chằm góc nghiêng của khuôn mặt , sống mũi, đôi môi, một đường thẳng xuống hầu kết mỹ, sự ham hổ khó diễn tả thành lời dần hiện lên trong tâm trí nàng.
Nàng ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c, cố gắng kìm nén d.ụ.c vọng .
Tống Đạo Tuyển đầu , thấy nàng như thì lo lắng hỏi: “Cô nương, thế nào , gì khó chịu ?”
Ngay khi Tống Đạo Tuyển đến gần, Mộc Phương Nhan thể ngửi thấy mùi hương của nội tiết tố nam .
Mộc Phương Nhan vội vàng đẩy : “Ngươi đừng tới đây!”
Nàng càng kìm nén cảm giác kỳ quái thì nó càng thêm hỗn loạn, Mộc Phương Nhan thậm chí thể cảm nhận một dòng chất lỏng nóng ẩm chảy từ hạ thể.
Nàng cũng tiểu nha đầu hiểu chuyện, Mộc Phương Nhan đương nhiên hiểu rõ đó là gì.
Có điều , tại nàng nảy sinh loại d.ụ.c vọng kỳ quái như ?
Mộc Phương Nhan bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, vươn tay lên chạm cánh tay của , nơi đó đau nhẹ, hình như còn sưng lên.
Trong chợ quỷ ám toán nàng!
Là ai tay với chứ?
Nàng đắn đo suy nghĩ, bắt đầu cởi bỏ y phục.
Tống Đạo Tuyển thấy dáng vẻ của nàng thì vô cùng ngạc nhiên: “Cô nương, ngươi gì ?”
Mộc Phương Nhan cũng để ý đến , đó nàng để lộ cánh tay, chỗ đ.â.m của , nàng cẩn thận ngửi một chút, mùi hương cực kỳ giống với khi Tống Đạo Tuyển trúng cổ, nhưng hình như chút giống.
giống ở chỗ nào thì Mộc Phương Nhan nghĩ , bởi vì lúc trong tâm trí nàng tràn ngập những suy nghĩ kỳ quái.
Nàng vội vàng rời khỏi nhưng Tống Đạo Tuyển giữ c.h.ặ.t Mộc Phương Nhan: “Cô nương, rốt cuộc ngươi ? Có pháo hoa ngươi vui ?”
Mộc Phương Nhan đưa tay đẩy nhưng cổ tay vỗ nhẹ thì trở nên mềm nhũn, giống đẩy , ngược giống như giả vờ giá.
Mộc Phương Nhan quyến luyến tham lam ngửi mùi hương , nàng ngẩng đầu, giọng khàn khàn: “Tiểu vương gia, ngươi vẫn là đồng nam (*) chứ?” (*) trai tân, quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c nào.
Hầu kết của Tống Đạo Tuyển chuyển động, nam nhân nào bằng lòng thừa nhận bản là một đồng t.ử kê chứ!
“Ừ… Cô nương, tại thể là...”
Lời còn dứt, Mộc Phương Nhan đẩy .
E rằng nguyên dương của đồng nam mới thể giải d.ư.ợ.c tính kỳ quái . Nếu Tống Đạo Tuyển , nàng tìm đồng nam thôi.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)