Nữ thiên sư thành Trường An - Chương 70: Đi chợ quỷ

Cập nhật lúc: 2026-03-22 17:08:07
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Đạo Tuyển cả đêm thể chợp mắt, trong đầu đều nghĩ đến những tiếng , tình ý của Mộc Phương Nhan và Lệnh Hồ Kỳ.

Sáng sớm hôm , rời khỏi hoàng trang.

Trước khi sắp xếp thỏa, căn dặn thuộc hạ giam giữ Nhạc Bình ở nơi , khi chuyện kết thúc thì tuyệt đối thể để nàng trở về.

Mộc Phương Nhan hai giỏ đào lớn mặt thì nuốt nước miếng.

Quả thực nàng thèm món , giá cả của thứ quả ở kiếp thật sự xáo trộn, ngay cả tên cũng biến thành xa ly t.ử (cherry), đổ xô tìm mua, còn cố gắng kiếm bằng xa ly t.ử tự nhiên!

đang yên đang lành, mà gửi tặng hai giỏ đào đến cho nàng .

Nàng A Tầm, A Tầm mỉm đáp: “Tiểu vương gia nhớ thương ngài, nghĩ ngài thích ăn đào, hiện tại quả chín mọng, đúng lúc gửi tặng ngài hai giỏ.”

Quả đào từ đỏ biến thành đen, cũng thuộc chủng loại nào. Nhìn thấy vẻ ăn ngon miệng lắm, Mộc Phương Nhan từ chối nhưng miệng cho phép.

“Cảm tạ đào của tiểu vương gia, chuyện của chợ quỷ, tiểu vương gia chuẩn thế nào ?”

A Tầm vội vàng đáp: “Nô tài đang định chuyện với ngài, tiểu vương gia bảo nô tài đến thông báo với ngài một tiếng rằng ngài lấy thông hành thủ lệnh đêm, khi nào thì ngài sẽ dùng đến?”

Mộc Phương Nhan : “Vậy tối nay , hôm nay vặn là mười lăm. Ta chuẩn một ít thứ, đêm xuống chúng gặp tại đường phố Huyền Vũ.”

A Tầm đáp một tiếng “”, đó vô cùng phấn khởi trở về tin tức lành cho Tống Đạo Tuyển.

Tống Đạo Tuyển thong thả “ừ” một tiếng, vẫn chỉ chăm chú quyển sách trong tay, đầu cũng ngẩng lên.

Thái độ lạnh lùng của khiến A Tầm hiểu , chỉ đành gãi đầu bước ngoài. Người , Tống Đạo Tuyển dậy lục lọi y phục trong phòng.

Bộ dường như sặc sỡ, bộ thì hình như quá giản dị, bộ vẻ tối.

Chờ đúng canh giờ, Mộc Phương Nhan cưỡi ngựa xuất hiện đường phố Huyền Vũ, Triệu Sênh chờ ở nơi , khẽ gật đầu với Mộc Phương Nhan: “Tam nương đến.”

Mộc Phương Nhan gật đầu: “Tiểu vương gia , vì thấy ?”

Đang thì tiếng vó ngựa lộc cộc truyền tới, A Tầm đ.á.n.h một cỗ xe ngựa xa hoa xuất hiện, cỗ xe ngựa vàng rực rỡ, đặt trong đêm tối cũng vô cùng ch.ói mắt.

Mộc Phương Nhan suýt nữa nghĩ rằng cỗ xe chế tạo từ vàng nguyên chất, ngay cả bánh xe cũng khảm bằng bảo thạch.

Đang mải suy nghĩ thì A Tầm mở cửa xe đỡ Tống Đạo Tuyển bước xuống.

Mộc Phương Nhan và Triệu Sênh đồng thời cảm thấy hoảng sợ, ánh mắt trở nên kinh diễm và thể tưởng tượng nổi.

Hai liếc , trong lòng Mộc Phương Nhan phỉ nhổ, mặc vàng rực đỏ ch.ói như chẳng lẽ thành ?

Nàng đè thấp giọng hỏi Triệu Sênh: “Tiểu vương gia vẫn luôn khoa trương thế ?”

Không nàng chê bai phẩm vị của Tống Đạo Tuyển, chẳng qua thật sự luôn ăn mặc xa hoa quá mức.

Không đến nhẫn bảo thạch tay, còn đai lưng mã não vòng quanh eo, đeo một con đao nhỏ bằng đá quý, b.úi tóc đội một chiếc mão hồng bảo thạch cùng màu!

Triệu Sênh ngừng một chút đáp: “Thỉnh thoảng cũng sẽ như thế!”

Mộc Phương Nhan và Triệu Sênh gần như cho Tống Đạo Tuyển vốn dĩ đang thể hiện sự kinh diễm thì tâm tình lập tức trở nên .

Hắn sải bước đến mặt hai : “Biểu và cô nương tới sớm thật, cô nương chắc chuẩn xong, chợ quỷ ở nơi nào, hôm nay mở rộng tầm mắt.”

Mộc Phương Nhan đáp: “Làm phiền A Tầm ở đây, chúng thôi.”

A Tầm đáp lễ, cũng dám nhận.

Mộc Phương Nhan dẫn hai đến ngã tư đường, đặt một chén cơm trắng giữa giao lộ thắp ba cây nhang lên, đó vòng quanh chén cơm ba vòng.

Chỉ chốc lát , một trận âm phong nổi lên, trong nháy mắt thổi tắt nhang đèn!

Mộc Phương Nhan đưa cho hai một lọ nước t.h.u.ố.c: “Dùng thứ nước lau mắt, một lát các ngươi sẽ thể thấy chợ quỷ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-thien-su-thanh-truong-an/chuong-70-di-cho-quy.html.]

Triệu Sênh vươn tay cầm lọ t.h.u.ố.c nhưng Tống Đạo Tuyển đoạt lấy , đổ một ít nước t.h.u.ố.c bôi lên bên đôi mắt.

Thuốc nước mùi hoa sơn chi nhàn nhạt, là dùng thứ gì thành.

Hai mới thoa nước t.h.u.ố.c lên thì bỗng nhiên cảm thấy đôi mắt chút ngứa, cả hai vươn tay lên dụi dụi mắt, cho đến khi buông tay xuống, đường phố vốn dĩ vắng vẻ bỗng nhiên sáng trưng.

Trên đường phố dài mặt, những cỗ xe ngựa ngừng dừng .

Từng lượt lên xuống xe ngựa, những so với những mà bọn họ thấy ban ngày cũng gì khác biệt.

Diện mạo sầm uất khiến cho Tống Đạo Tuyển nhịn sinh ảo giác, nơi là chợ quỷ chứ, rõ ràng là chợ đêm ngày hội nguyên tiêu!

Tống Đạo Tuyển đang tiến về phía thì Mộc Phương Nhan kịp thời kéo .

“Sao thế?”

Mộc Phương Nhan đưa cho một túi thơm đưa cho Triệu Sênh một cái: “Đeo nó lên , trong bùa chú do đặc chế, đeo thứ tìm kiếm trong chợ đêm thì dương khí hai mới quấy nhiễu những quỷ hồn ở đây. Nếu chúng thể tìm chúng tìm.”

Tống Đạo Tuyển liếc túi thơm của Triệu Sênh, cưỡng ép đổi: “Màu sắc túi thơm của biểu tương xứng với y phục hôm nay của , biểu sẽ phiền chứ?”

Triệu Sênh liếc túi thơm mà cướp , trang phục của Mộc Phương Nhan, cả hai đều là họa tiết hình chiếc lá màu xanh lam.

Tống Đạo Tuyển vội vàng đeo nó lên, Triệu Sênh nghĩ ngợi một chút thì lắc đầu đeo túi thơm lên , theo Mộc Phương Nhan bước chợ quỷ.

Thoạt , khu chợ quỷ rộng lớn dường như cũng khác gì chợ đêm dương gian.

kỹ sẽ phát hiện, những đồ vật mà bán hàng rong mua bán khác .

Chợ nhân gian mua bán rau củ quả thức ăn, những đồ dùng lặt vặt, thậm chí là mấy món đồ chơi công cụ tự chế.

Còn những thứ mua bán ở chợ quỷ đều là mấy món đồ kỳ quái.

Chẳng hạn như móng heo đen thùi khô khốc, huyết ngọc đào trong phần mộ nào, hạt châu hình tròn cũng chẳng để gì.

Tống Đạo Tuyển cái gì cũng đều thấy mới mẻ, thậm chí còn quỷ dựng quán mì ở , nhưng thứ tên đó ăn là mì mà là một chén tro nhang.

Có vị khách ném một đĩnh vàng để mua một chén tro nhang, bưng chén tro sức hút , chỉ chốc lát , tro nhang biến mất.

Vị khách ợ một cái thật to thỏa mãn rời khỏi quán mì.

Mộc Phương Nhan cẩn thận chú ý, bỗng nhiên nàng dừng bước một quán hàng rong.

“Tiểu ca, ngươi bán gương thế nào?”

Thiếu niên dựng sạp ngẩng đầu lên, mặt một nốt ruồi đen lớn, thoạt kỳ quặc khó coi.

Mộc Phương Nhan dọa sợ như hai nam nhân lưng.

Thiếu niên thấy ánh mắt Mộc Phương Nhan dịu dàng, hề khinh bỉ thì lập tức đáp lời: “Đây là vật gia truyền do a da của để , bán!”

Tống Đạo Tuyển cảm thấy hứng thú: “Nếu bán lấy tiền thì ngươi bày nó ở sạp bán hàng gì?”

Thiếu niên để ý đến mà chỉ Mộc Phương Nhan : “Tỷ tỷ, nếu như ngươi thể một chuyện thì sẽ tặng nó cho ngươi.”

Quả thực kỳ lạ!

“Ngươi gì?” Mộc Phương Nhan hỏi.

“Ta ngươi giúp a da của nhặt xác siêu độ.” Thiếu niên chua xót : “Mấy ngày , a da bệnh nặng qua đời, cả đời ông từng chuyện trái với lương tâm nhưng phận luôn t.r.a t.ấ.n hành hạ ông . Thời điểm a nương sinh vì sinh khó nên mất, đó hai cha con sống nương tựa lẫn , chẳng ngờ mặt xuất hiện một đốm đen lớn nên từ nhỏ khinh thường khi dễ. Mấy năm , ẩu đả với khác đó đ.á.n.h c.h.ế.t. Sau khi c.h.ế.t , a da của cũng buồn rầu vui, khi qua đời chẳng ai nhặt xác giúp.”

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)

 

 

Loading...