Nữ thiên sư thành Trường An - Chương 66: Nhõng nhẽo
Cập nhật lúc: 2026-03-22 17:08:03
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Đạo Tuyển thấy dáng vẻ vội vã rời của nàng thì đột nhiên nảy sinh ý trêu đùa nàng, vì thế cố ý : “Cô nương, chuyện tối qua...”
“Tối qua hề xảy chuyện gì hết.”
Mộc Phương Nhan ngắt lời, vốn hề để hết . “Chỉ là do Tiểu vương gia trúng độc thôi, cần cố chấp vì mấy chuyện nhỏ nhặt . Trước mắt chuyện quan trọng nhất vẫn là tóm hung thủ phía màn, ngoài một ngày , thực sự thể ở thêm nữa, những chuyện còn , đợi Vương gia sắp xếp thỏa hãy tới tìm .”
Thái độ lạnh lùng xa cách của nàng khiến Tống Đạo Tuyển vô cùng buồn bực.
Bình thường các nữ t.ử theo đuổi đông, còn vài quý nữ trong thành Trường An nháo một hai đòi gả cho cơ mà.
Đến cả cô nương Đới gia vì gả cho thậm chí còn dùng Hoàng hậu để ép buộc .
Mộc Phương Nhan thì , vốn chịu trách nhiệm với nàng, mà nàng vội vã phủi sạch quan hệ với .
Tống Đạo Tuyển lạnh lùng : “Nếu , ngược là do Tiểu vương .”
“Người , chuẩn xe ngựa, đưa Mộc cô nương về thành.”
Hắn lạnh lùng rời , A Tầm bóng lưng chủ nhân nhà , đó yên lặng sai chuẩn xe ngựa.
Mộc Phương Nhan cũng hề đầu mà rời luôn, xe ngựa chạy xa dần chỉ để lớp khói bụi khiến A Tầm cảm thấy, Tiểu vương gia nhà nhất định sẽ tức giận .
Quả nhiên như dự đoán, về đến trạch viện, Tống Đạo Tuyển thấy vẻ mặt ngoài nhưng trong của Tống Đạo Tuyển: “Đã tiễn ?”
A Tầm rùng một cái, thận trọng nịnh nọt: “Tiểu nhân theo lời vương gia phân phó tiễn về ạ.”
Tống Đạo Tuyển: “Hiệu suất việc của ngươi cũng càng ngày càng đấy nhỉ.”
Đây là ghét bỏ hành động quá nhanh ?
A Tầm hiểu, vương gia bảo tiễn ? Sao giờ qua trách ?
Nghĩ nghĩ, A Tầm cẩn thận hỏi: “Tốc độ của xe ngựa cũng là nhanh lắm, nếu như Tiểu vương gia còn việc thì thể đuổi kịp.”
Tống Đạo Tuyển trừng mắt : “Dựa cái gì mà bổn vương đuổi theo? Chỉ là nữ nhi của một quan lục phẩm, ngươi nghĩ bổn vương cần phí tâm thế .”
Mạnh miệng!
Mạnh miệng lắm cơ!
A Tầm nhận Tiểu vương gia nhà là đang ngạo kiều!
Một Tiểu vương gia từ đến nay đều thuận buồm xuôi gió với đám nữ nhân, mà bây giờ gặp chướng ngại , mặc dù tâm trạng vô cùng bực bội nhưng vẫn chịu cúi đầu.
Hắn khẽ gì cả.
Thấy A Tầm im lặng, Tống Đạo Tuyển khó chịu c.h.ế.t. “Sao giống cây gỗ im thế hả, xem công chúa Nhạc Bình tỉnh ?”
A Tầm lập tức lui , tính khí của chủ nhân lúc đang lên xuống thất thường, nếu còn ở chừng cáu gắt lên đ.á.n.h một trận mất, chi bằng lui trốn chỗ khác cho an .
A Tầm tới trạch viện của công chúa Nhạc Bình liền thấy Triệu Sênh ngoài cửa.
Triệu Sênh thấy A Tầm tới thì chủ động hỏi : “Là Tiểu vương gia bảo ngươi qua đây xem xét tình hình?”
A Tầm gật đầu, liếc về phía trong phòng thăm dò, đáp: “Tiểu vương gia lo lắng cho sức khỏe của công chúa, đặc biệt căn dặn tiểu nhân đến hỏi xem tình hình, công chúa hiện giờ thế nào ạ?”
Triệu Sênh đáp: “Tỉnh thì tỉnh , chỉ là tâm trạng định cho lắm, tìm thái y , đợi lát nữa thái y đến xem mới .”
A Tầm nghĩ tới điều gì, ma xui quỷ khiến mà với Triệu Sênh: “Mộc cô nương về thành ạ, nô tài thấy tình hình công chúa đúng cho lắm, cần mời Mộc cô nương ạ?”
Triệu Sênh khựng , trong phòng, “Tạm thời thì cần, cứ tạm thời giấu Nhạc Bình .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-thien-su-thanh-truong-an/chuong-66-nhong-nheo.html.]
Nói thì, công chúa Nhạc Bình dùng thủ đoạn hại , vốn nên vạch trần hết tất cả, cần quan tâm đến sống c.h.ế.t của nàng .
Triệu Sênh nghĩ suốt một đêm, cảm thấy lúc thể vạch trần Nhạc Bình .
Nhạc Bình vốn ghét Mộc cô nương, đúng lúc Mộc cô nương phá giải đào hoa chú, nếu như vạch trần hành vi của nàng , thì với tính tình của Nhạc Bình, nhất định sẽ tức giận vô cùng, tuyệt đối sẽ dễ dàng bỏ qua cho Mộc Phương Nhan.
Lúc , trong lòng Triệu Sênh vô cùng phức tạp, khi hạ đào hoa chú, từng nghĩ qua sẽ bất cứ liên quan gì với công chúa Nhạc Bình?
Cho dù vị công chúa hết đến khác bộc lộ rằng nàng yêu , nhưng trong lòng Triệu Sênh vẫn chỉ mỗi Mộc Phương Nhan mà thôi.
Hắn học đạo quân t.ử, đương nhiên hiểu tầm quan trọng của việc giữ lời hứa.
Hai nhà sớm định hôn ước, từ nhỏ cũng thư từ qua với Mộc Phương Nhan, phương diện tình cảm, tất nhiên nghiêng về phía vị hôn thê của .
Sau khi trúng đào hoa chú của Nhạc Bình, cả đều bắt đầu đổi, trở nên tự chủ , trong đầu luôn những suy nghĩ khó hiểu như gặp Nhạc Bình, nàng , cùng nàng chung sống như vợ chồng , thậm chí còn nhiều hành động chịu sự kiểm soát, những chuyện mà cũng nhớ nữa.
Bây giờ nghĩ , dù là trúng cổ độc nhưng bất lực gì nữa.
Mọi chuyện đều thành như , danh tiết của công chúa cũng rơi trong tay .
Dù cho chuyện mà Nhạc Bình , thì xung quanh cũng chỉ cảm thấy là do Triệu Sênh trách nhiệm, đến cả công chúa cũng dám phụ bạc.
Triệu Sênh khổ, nhưng mặt vẫn như thường: “Ta trong xem công chúa thế nào, ngươi với Tiểu quận vương, bảo chuẩn chút, qua mấy ngày nữa chúng sẽ cùng tìm chợ quỷ.”
Nói xong trong phòng, A Tầm lập tức thanh âm nũng nịu của công chúa Nhạc Bình: “Triệu lang, đến lúc nào ? Vẫn là nhất, cho dù là lúc nào cũng đều vứt bỏ .”
A Tầm mãi, chỉ Triệu Sênh dùng giọng điệu lạnh lùng với Nhạc Bình: “Công chúa mắc bệnh nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, đừng để cho Hoàng thượng và nương nương lo lắng.”
Nhạc Bình bắt đầu oán giận với Triệu Sênh, còn cụ thể là gì thì A Tầm còn hứng thú tiếp nữa .
Hắn chỉ lắc đầu, cảm thán vị thế t.ử thật nhẫn nhịn!
Về đến viện của Tống Đạo Tuyển, A Tầm hết chuyện của Nhạc Bình cho .
Sau khi xong, tâm trạng Tống Đạo Tuyển vô cùng phức tạp, nếu như chuyện của Nhạc Bình, sợ rằng vị biểu của nhanh thành hôn với Mộc cô nương , đến lúc đó thấy vị Mộc cô nương đó, khí còn gọi nàng một tiếng biểu tẩu chừng.
Vừa nghĩ đến hai chữ biểu tẩu , trong lòng liền hoảng sợ.
“Kêu thái y dùng t.h.u.ố.c nhất, mau ch.óng trị khỏi mụn mặt Nhạc Bình. Nếu giải đào hoa chú , thì tiếp theo cũng nên để chuyện thành hôn của hai họ mau ch.óng kết thúc, miễn cho phát sinh thêm chuyện khác.”
Tống Đạo Tuyển cũng đồng cảm với vị biểu của , nhưng hiện tại nhất vẫn giải quyết thỏa chuyện , mau ch.óng định hôn sự miễn cho đêm dài lắm mộng.
Còn về phần Mộc cô nương, trong lòng Tống Đạo Tuyển hừ lạnh, ngươi thèm bổn vương, thì vẫn còn nhiều khác thèm.
Mộc Phương Nhan xe ngựa về nhà, về đến nơi thấy cha đang đợi .
Bùi thị dạo phố, mua vài tấm vải mới để may quần áo, Mộc Phương Nhan pha cho Mộc Hùng An, hỏi: “A da liệu , Định quốc công phủ còn thù oán với nhà nào ?”
Mộc Hùng An khẽ nhấp một ngụm mới đáp: “Vị Triệu thế t.ử đó kẻ thù hại?”
Mộc Phương Nhan kể chi tiết chuyện về đào hoa chú cho Mộc Hùng An , nhưng chuyện mà Tống Đạo Tuyển từng , nàng thẳng thừng lược bỏ.
Mộc Hùng An liền khỏi cảm thán: “Tổ phụ con sai, vị Triệu thế t.ử quả thật một đại nạn. nay tổ phụ con từng với , Định quốc công rốt cuộc đắc tội với ai? Ông chỉ , cho dù thế nào cũng nhất định gả con Triệu gia, giúp Triệu gia vượt qua kiếp nạn!”
Bây giờ chuyện thành như , trong lòng Mộc Hùng An áy náy: “Là phụ với con, nếu như vì chuyện của , khiến con đến thành Trường An chậm hai tháng thì thể khiến con rơi tình thế tiến thoái lưỡng nan !”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)