Nữ thiên sư thành Trường An - Chương 64: Đi ngủ

Cập nhật lúc: 2026-03-22 17:08:01
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộc Phương Nhan bước cho hai về tình hình mà nàng hỏi .

Triệu Sênh và Tống Đạo Tuyển , ngạc nhiên: "Không thể nào, chợ quỷ đường Huyền Vũ? Bây giờ quản lý nghiêm ngặt, ban đêm lính tuần tra, thể chợ quỷ?" "

Mộc Phương Nhan cho : "Chợ quỷ đương nhiên là nơi sống lui tới. Oán quỷ đến từ chợ quỷ và đoạt xác ma ma. Chắc là đó đáp ứng con quỷ chuyện gì nên nó mới giúp đó, hãm hại ngươi và Nhạc Bình công chúa. Còn về động cơ của kẻ giật dây, chỉ bắt thì chúng mới .”

Nói xong, nàng về phía Triệu Sênh, cẩn thận suy nghĩ, vẻ mặt ngưng trọng.

Triệu Sênh nhịn hỏi: "Tam nương, ?"

Tống Đạo Tuyển Triệu Sênh gọi Tam nương, trong lòng hoảng loạn, từng nhắc đến Mộc Phương Nhan ở mặt , giờ đều chỉ gọi nàng là tiểu thư Mộc gia.

Chưa bao giờ nghĩ rằng Triệu Sênh sẽ gọi nàng là Tam nương một cách thiết như ?

Cây quạt tay Tống Đạo Tuyển chuyển động nhanh hơn một chút.

Cả hai đều để ý đến sự kỳ lạ của , Mộc Phương Nhan : "Oán khí Triệu thế t.ử vẫn tiêu tan , thể thấy tai họa còn qua , chúng nhất định tìm . Nếu bắt , chuyện e rằng sẽ kết thúc. Triệu thế t.ử, ngươi nghĩ xem ngươi đắc tội với ai? Tại đó hận ngươi đến như ?”

Khuôn mặt Triệu Sênh trong sáng, lãnh đạm : "Định Quốc công phủ truyền gần trăm năm, trong thời gian đắc tội bao nhiêu , thật sự thể nghĩ tới là ai."

Tống Đạo Tuyển ngắt lời : "Biểu là một khiêm tốn, bao giờ nảy sinh tranh chấp với ai, chỉ tập trung việc học. Sau khi đỗ trạng nguyên, luôn việc ở Hàn Lâm viện. Thành Trường An , thù với e là . Mối họa nghĩ là do khác gây ."

Người gọi là khác nếu là Triệu Quốc công thì chính là Quốc công phu nhân.

Mộc Phương Nhan suy nghĩ một lát, cả Triệu Sênh xơ xác tiêu điều, nhưng vẫn chính khí che chở, thể thấy là một chính nhân quân t.ử, là bậc nhân tài của đất nước.

Hắn cũng oán khí nào, oan nghiệt quấn .

Mộc Phương Nhan cảm thấy rằng kẻ thù hẳn liên quan đến Quốc công phủ.

Nàng về phía Triệu Sênh, nghĩ ngợi : "Ta gặp Liễu phu nhân một , tiện ?"

“Ngươi nghi ngờ rằng nguồn cơn của chuyện liên quan gì đến mẫu ?”

Mộc Phương Nhan gật đầu: "Chỉ là phỏng đoán thôi, gặp sẽ . thấy thì cũng chắc chắn, nghĩ cách nhất là đến chợ quỷ tìm kiếm tung tích của . "

Triệu Sênh chìm trong suy nghĩ, nghi ngờ Mộc Phương Nhan mà đang nghĩ về những chuyện do mẫu .

Mộc Phương Nhan : "Triệu Sênh, hôn sự của ngươi với công chúa Nhạc Bình, lúc e rằng cần trì hoãn. Trước khi bắt kẻ đó, ..."

Nàng lắc đầu: "Ngươi tuyệt đối thành khi mười tám tuổi."

Triệu Sênh chắp tay hành lễ: "Cảm tạ Tam nương cho , nhớ kỹ."

Lại gọi Tam nương!

Nỗi chua xót trong lòng Tống Đạo Tuyển ngừng dâng lên, nhịn tiến lên giữa, ngăn cách hai : "Hôm nay muộn, cổng thành đóng, sắp xếp chỗ ở cho Mộc cô nương . Ta sẽ cho dẫn cô nương đến đó nghỉ ngơi.”

Hắn đầu với biểu : "Biểu , hôm nay cũng mệt , mau nghỉ ngơi ."

Nói xong, mời Mộc Phương Nhan phòng dành cho khách nghỉ ngơi.

Triệu Sênh trầm ngâm bóng lưng hai rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-thien-su-thanh-truong-an/chuong-64-di-ngu.html.]

Khi chỉ còn hai bọn họ, Tống Đạo Tuyển mới cảm thấy khá hơn một chút, thấy vết bẩn quần áo của Mộc Phương Nhan, : "Hôm nay, cô nương vất vả nhiều. Chờ khi chuyện của Nhạc Bình qua thì nhất định sẽ bảo nàng đến cảm tạ cô nương.”

Dù hôm nay Tống Đạo Tuyển ở trong sân nhưng vẫn thể thấy Mộc Phương Nhan đang bắt quỷ từ khe cửa.

Nhớ đến bộ dạng đáng sợ của Nhạc Bình, suýt chút nữa cho Mộc Phương Nhan thương, nếu Mộc Phương Nhan nhiều nhắc nhở phép xông thì Tống Đạo Tuyển lúc đó xông , bắt lấy Nhạc Bình, bảo vệ nàng.

Nghĩ đến đây, nhớ đến con ếch mà Mộc Phương Nhan bắt , hỏi nàng: "Ngươi định gì với thứ bắt hôm nay?"

Mộc Phương Nhan giấu diếm ánh mắt của Tống Đạo Tuyển, những gì , nàng bên ngoài trộm, nàng chỉ : "Con ếch chuyện . Bây giờ chúng đến từ chợ quỷ, chúng mang thứ đến chợ quỷ dạo, chắc chắn sẽ thể tìm manh mối. Nếu tiểu quận vương yên tâm thì thể bảo quản nó.”

Nàng lấy túi Càn Khôn đưa cho Tống Đạo Tuyển.

Tống Đạo Tuyển nhận, : "Cô nương, ngươi đang cái gì , còn tin ngươi ? Ta chỉ chút tò mò thứ đến từ , tại kỳ quái như !"

Con ếch kích thước chỉ bằng một nửa lòng bàn tay, thế nào mà một thứ như chui bụng của Nhạc Bình và tồn tại lâu trong đó, thật sự khó thể tưởng tượng .

Mộc Phương Nhan cũng khó hiểu: "Những thứ vu cổ tà thuật , cũng . Có lẽ khi bắt kẻ thì mới thế nào mà nó chui cơ thể Nhạc Bình .”

Nhạc Bình tuyệt đối thể há miệng nuốt sống con ếch .

Nàng cũng tò mò, đây là loại thuật pháp gì?

Nàng từng thấy qua vu cổ, nhổ hoa, nhổ vàng, nhổ quả cầu giấy, nhổ rết, nhưng đây là đầu tiên nàng thấy thuật pháp nhổ ếch như .

Tống Đạo Tuyển chăm chú nàng, chắc chắn rằng nàng giấu giếm, vì mỉm , vặn đến sân nhỏ, Tống Đạo Tuyển mở cửa cho nàng, trong phòng ánh nến sáng rực.

Tuy rằng là phòng dành cho khách, nhưng đây là hoàng trang, khách đến đều là cao quý, ai phận chứ?

Cho nên nội thất trong phòng cho dù xa hoa bậc nhất thì vẫn hơn so với căn nhà của Mộc Phương Nhan.

Tống Đạo Tuyển : "Phòng nhỏ thô sơ, để cô nương chịu thiệt thòi, tạm thời ở một đêm."

Mộc Phương Nhan mỉm gật đầu, trong lòng khỏi cảm khái, quả nhiên là hoàng tộc, phòng như cũng cho là sơ sài, nếu như nàng lộ vẻ kinh ngạc thì chắc chắn sẽ khinh thường nàng là đồ nhà quê.

Không lộ vẻ thiếu hiểu của , Mộc Phương Nhan lời nào, để cho Tống Đạo Tuyển giới thiệu đồ đạc trong phòng.

Vốn tưởng rằng Tống Đạo Tuyển xong sẽ rời , nhưng khi giới thiệu xong tất cả thứ thể giới thiệu mà vẫn ý định rời , hơn nữa còn tiêu sái xuống ghế.

Không ý định rời khỏi gian phòng!

Mộc Phương Nhan trời, nhịn ngáp một cái: "Tiểu quận vương, nếu việc gì nữa, ngủ."

Tống Đạo Tuyển chậm rãi ngẩng đầu lên nàng với ánh mắt kỳ lạ, khác với dáng vẻ dịu dàng .

Hắn quái dị, nắm lấy tay Mộc Phương Nhan: "Cô nương, trời cũng tối , cùng nàng ngủ."

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)

 

 

Loading...