Nữ thiên sư thành Trường An - Chương 49: Nàng có suy nghĩ không đứng đắn (hơi H)
Cập nhật lúc: 2026-03-07 22:47:17
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộc Phương Nhan nam nhân đang dịu dàng mặt mà tim đập nhanh hơn, chỉ im động đậy.
Tống Đạo Tuyển cầm quả đào đưa lên miệng nàng, mê hoặc giống như một hồ ly tinh .
“Cô nương nếm thử hương vị của đào ?”
Rõ ràng Tống Đạo Tuyển hề chuyện gì quá đáng, ánh mắt trong sáng với vẻ dịu dàng vô tận, thế nhưng khiến Mộc Phương Nhan cảm thấy như đang mê hoặc .
Nàng khống chế bản , khẽ mở miệng , Tống Đạo Tuyển nàng bằng đôi mắt trong suốt, đó đưa đào miệng nàng, đồng thời ngón tay của cũng nhẹ nhàng tiếp xúc với đôi môi của Mộc Phương Nhan.
Ngón tay nóng rực, Mộc Phương Nhan nhịn mở miệng c.ắ.n nhẹ tay , Tống Đạo Tuyển bất ngờ Mộc Phương Nhan, con ngươi sâu thẳm như yêu tinh câu dẫn.
“Chẳng lẽ cô nương ăn ?”
Trong miệng Mộc Phương Nhan ngậm đào gì, nàng chậm rãi nhai, đang định nhổ hạt trong miệng thì Tống Đạo Tuyển vươn tay đỡ lấy hạt, đó mỉm mờ ám.
Mộc Phương Nhan cảm giác gì đó sai sai, nhưng vẫn , chỉ ngây ngốc nhai thịt quả trong miệng, hai mắt cứ thế chớp chằm chằm Tống Đạo Tuyển mặt.
Tống Đạo Tuyển tiến gần hơn, gần đến mức môi nàng và môi chỉ cách một ngón tay.
Tống Đạo Tuyển hỏi nàng: “Cô nương, ngươi ăn đào của , cũng nếm thử đào của ngươi, ?”
Mộc Phương Nhan cuối cùng cũng nuốt đào trong miệng xuống, đó thốt một câu: “Ta gì đào?”
Tống Đạo Tuyển mỉm, chằm chằm môi nàng: “Đôi môi nhỏ chúm chím đào của cô nương là đào ?”
Mộc Phương Nhan vẫn kịp phản ứng , Tống Đạo Tuyển cúi đầu xuống, dùng sức hôn lấy nàng.
Nụ hôn của vô cùng bá đạo, hề chút dịu dàng nào, giống như ăn nàng bụng .
Mộc Phương Nhan kháng cự, nhưng giữ c.h.ặ.t đầu thể động đậy.
Hắn bá đạo hung hăng xâm nhập trong, gắt gao hôn Mộc Phương Nhan.
Mộc Phương Nhan cảm thấy thở nổi nữa, Tống Đạo Tuyển vẫn chịu buông tay.
Mộc Phương Nhan dùng sức đẩy , Tống Đạo Tuyển đẩy cả nàng lên ghế dài, đó đè lên chằm chằm mắt nàng.
Mộc Phương Nhan căng thẳng : “Ta, là vị hôn thê của biểu ngươi đấy.”
Tống Đạo Tuyển nhẹ, cánh tay vô cùng càn rỡ luồn trong quần áo nàng, ngón tay thon dài trong chốc lát sờ đến cửa huyệt.
Mộc Phương Nhan kẹp c.h.ặ.t hai chân ngăn , Tống Đạo Tuyển rút tay , bá đạo : “Biểu với nàng, chi bằng để bồi thường cho nàng .”
Mộc Phương Nhan cảm thấy nên từ chối thẳng thừng, thế như nàng như ma xui quỷ khiến thế nào mà thốt một câu: “Như cũng ?”
Tống Đạo Tuyển bật , cúi đầu xuống, chỉ hôn nàng mà còn kéo quần áo nàng , đến cả cái yếm cũng kéo xuống để lộ bầu n.g.ự.c.
Hắn đáp bằng câu đầy sắc tình: “Hóa nơi của cô nương còn ẩn giấu đào tươi ngon.”
Tống Đạo Tuyển ngậm lấy núm n.g.ự.c, đó dùng sức mút lấy, Mộc Phương Nhan chỉ cảm thấy bụng nóng ran, hạ thể như gì đó trào .
Nàng hoảng loạn đẩy Tống Đạo Tuyển : “Không , như thế là sai trái.”
Tống Đạo Tuyển cũng thèm để ý, vẫn tiếp tục xé nát quần áo của Mộc Phương Nhan, đó mở rộng hai chân nàng , cởi quần từ lúc nào, bây giờ còn đè thứ thô dài của tiểu huyệt nàng, hai mắt nóng rực: “Gả cho biểu còn bằng gả cho , so với hơn nhiều.”
Nói xong, dùng sức đ.â.m trong.
Mộc Phương Nhan hét lên đừng mà, đó bật dậy.
Trời tối đen như mực, nàng căng thẳng đến mức cả đổ mồ hôi, bên ngoài còn ánh nến!
Trời tối ?
T.ử La tiếng động thì lập tức cầm nến đẩy cửa : “Tiểu thư ? Nằm mơ thấy ác mộng ?”
Nàng vội vàng thắp đèn dầu trong phòng lên bước đến bên giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-thien-su-thanh-truong-an/chuong-49-nang-co-suy-nghi-khong-dung-dan-hoi-h.html.]
Mộc Phương Nhan hỏi nàng : “Giờ nào ?”
T.ử La đáp: “Giờ thìn một khắc, tiểu thư ngủ từ trưa đến giờ thức dậy ?”
Mộc Phương Nhan ngờ chỉ ngủ trưa thôi mà ngủ một giấc đến bây giờ.
Nàng cử động , đột nhiên cảm giác giữa hai chân nóng ẩmm về phía T.ử La: “Kinh nguyệt của đến , mau chuẩn băng nguyệt sự cho .”
T.ử La thì lập tức chuẩn .
Mộc Phương Nhan một trong phòng ngọn nến đang cháy, điều gì.
là gặp quỷ, nàng thể sinh suy nghĩ tà dâm với Tống Đạo Tuyển chứ, lẽ nào do hôm nay cắm sừng nên mới nảy sinh tâm lý báo thù?
Mặc dù Tống Đạo Tuyển thật sự vô cùng tuấn, nhưng bản mơ thấy giấc mộng xuân như thì cũng thật hoang đường.
Nàng thở dài một tiếng, nhất thời cảm thấy gần đây còn mặt mũi nào mà gặp Tống Đạo Tuyển nữa.
Sau khi quần áo ngoài, nàng thấy mẫu vẫn còn trong phòng khách, cũng hề động đồ ăn bàn, Mộc T.ử Nham chằm chằm thức ăn ngon, trong bụng réo lên mấy tiếng.
Thấy Mộc Phương Nhan tới, lập tức vui mừng gọi nàng: “Tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng tỉnh.”
Mộc Phương Nhan Mộc Lâm Trí đang bên cạnh sách, đó tiểu , hỏi: “Sao mẫu còn dùng cơm?”
Bùi thị nhíu mày: “Hôm nay a da con gọi cung, đến giờ vẫn còn về, thể lo lắng chứ?”
Mộc Phương Nhan mẫu thì bật : “A nương đừng lo, để con bói một quẻ xem .”
Nói , nàng lấy mai rùa , nhét vài đồng xu trong, khi dùng sức lắc lắc thì đổ đất.
Mộ T.ử Nham tò mò nghiêng ba đồng tiền bằng đôi mắt to tròn, hiếu kỳ hỏi: “Tỷ tỷ, những đồng tiền gì thế?”
Mộc Phương Nhan sửng sốt, ánh mắt ánh lên tia bất an, đó : “Không chuyện gì, quẻ a da cùng sẽ gặp một chuyện khó khăn.”
Bùi thị trượng phụ sẽ gặp khó khăn thì trong lòng lo lắng: “Chuyện gì?”
“Không , chỉ là chuyện nhỏ thôi, nguy hiểm đến tính mạng, lẽ là phạm chút sai lầm trong chuyện gì đó.”
Bùi thị nàng thì thở phào nhẹ nhõm: “Nếu ông gặp rắc rối trong mấy việc nhỏ, thì chức vụ ảnh hưởng ?”
Mộc Phương Nhan đáp: “Cũng thật kỳ lạ, rõ ràng là chuyện khó khăn, mà chức quan hiện tại của a da cũng ảnh hưởng mà còn thăng chức nữa.”
Mộc Phương Nhan nghĩ đến chuyện gặp ban ngày, dường như hiểu chút gì đó, nghĩ cũng là chuyện : “Mẫu cứ yên tâm, mẫu tiểu đói như , mau để thằng bé ăn cơm , đang lớn mà. Còn nhị ca nữa, mấy ngày tới tham gia khoa cử , mẫu nhẫn tâm để đói ?”
Bùi thị trượng phu thì trong lòng cũng yên tâm hơn, lập tức kêu đám nhỏ ăn cơm.
Mộc T.ử Nham bên cạnh nàng hi hi, dán tỷ tỷ : “Tỷ tỷ, vẫn là tỷ thương nhất.”
Mộc Phương Nhan sờ đầu thằng bé, đó xoa nắn khuôn mặt tròn mũm mĩm . Mộc T.ử Nham thật sự vô cùng đáng yêu, Mộc Phương Nhan gắp một cái đùi gà lớn cho thằng bé: “Ăn nhiều chút để da thịt, cao lớn hơn nữa.”
Mộc T.ử Nham liên tục gật đầu, Mộc Lâm Trí cảm thấy của nhất định còn giấu chuyện gì đó .
Khi trời tối hẳn, lúc Mộc Hùng An mới về đến nhà.
Nhìn thấy cả nhà đang ăn uống vui vẻ, tâm trạng của ông càng nặng nề hơn, nhất là ánh mắt khi Mộc Phương Nhan, sự hối hận, áy náy, bất an cứ lặp lặp mãi.
Bùi thị tiến lên đón ông: “Lang quân về, chắc là đói nhỉ, mau xuống ăn cơm thôi.”
Mộc Hùng An ở ghế chính, Bùi thị tự lấy cơm cho ông, nhưng Mộc Hùng An thật sự thể nuốt trôi cơm lúc .
nữ nhi ăn uống vui vẻ, ông cũng nỡ khiến nàng đau lòng, vì thế quyết định sẽ thương lượng với thê t.ử mới với nàng .
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)