Nữ thiên sư thành Trường An - Chương 42: Bị khinh thường
Cập nhật lúc: 2026-03-04 22:19:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Niên lo lắng: “Tiểu vương gia, chúng thu gom nhiều lương thực như , tin tức nhất định sẽ truyền , bên cạnh thì , nhưng lỡ như khiến Hoàng thượng nghi kỵ, thì...
Tống Đạo Tuyển khẽ: “Chuyện tích trữ lương thực, bổn vương nay từng dối Hoàng thượng. Lần Phụng huyện xảy chuyện lớn như , Hoàng thượng sớm chấn chỉnh đám tham quan sâu mọt ở Giang Nam . đó, nhất định bảo vệ bách tính, để bọn họ đám tham quan ép tới mức tạo phản. Vì thế bản vương chỉ đang Hoàng thượng thu gom lương thực mà thôi, còn Hoàng thượng sẽ là đích g.i.ế.c c.h.ế.t đám tham quan .
Tống Đạo Tuyển là hoàng tộc, cha là nhỏ nhất của Hoàng thượng. tình trong hoàng gia thì mỏng manh hơn nhiều so với bình thường, cứ coi như Hoàng thượng yêu thương cha , nhưng một khi cha bất cứ hành động sai lầm nào, Hoàng thượng nhất định sẽ xuống tay hề thương tiếc, giương đao tính mạng của cha .
Vì thế cha giờ từng động chạm tới chuyện triều chính, chỉ chuyên tâm sách dạy , nay đều chỉ qua với các văn nhân thi sĩ.
Tống Đạo Tuyển thì khác, trời sinh thích tiền. Hắn từng chứng kiến nhiều danh gia quý tộc bởi vì kinh doanh yếu kém mà giật gấu vá vai. vì để duy trì mặt mũi nên mới tỏ là bản mạnh, nhưng thực chất là vay nợ để sống qua ngày.
Tống Đạo Tuyển cho rằng, thương nhân đóng một vai trò quan trọng trong việc điều khiển kinh tế hàng hóa trong thiên hạ. Nếu thể tham gia chính trị, tìm cách để khống chế tiền bạc trong thiên hạ chứ.
Có quyền lực nhưng tiền bạc chống lưng thì cũng giống như ngôi nhà móng, sẽ thể kiên cố .
Trên thế gian cho dù là ai nắm quyền, chỉ cần Tống Đạo Tuyển tạo phản, cố gắng ăn kinh doanh, thì vĩnh viễn thể sống trong vinh hoa phú quý .
Trần Niên lời của Tống Đạo Tuyển, nỗi bất an trong lòng cũng tan biến sạch.
Hôm nay ở Giang Nam, thậm chí là lương thực của các vùng lân cận đều bọn họ thu gom hết.
Nếu các thương nhân ở Giang Nam đẩy giá lương thực lên cao, hoặc nhân cơ hội ép dân mua bán đất, ép họ đến nước mất hết tất cả, thì chắc chắn sẽ lòi cái đuôi ngay thôi.
Những chuyện tự khắc sẽ quan viên của Hoàng thượng xử lý, còn việc mà bọn , chính là giúp quan viên trấn an bách tính, đồng thời tóm gọn thị trường của đám thương nhân Giang Nam.
Sau khi bàn xong chuyện thì Tống Đạo Tuyển về phủ. Hôm nay quả thực vội, chỉ mong ngóng yến hội ngắm hoa của Hoàng hậu mau đến.
Mộc Hùng An trở về từ nha môn, sắc mặt vẻ lạc quan, Định thúc thấy ông như thì lo lắng: “Lão gia, chuyện gì ?
Mộc Hùng An ông chỉ khẽ : “Không gì, phu nhân về ?
Ông , Định thúc cũng dám hỏi nhiều, Mộc Phương Nhan từ trong phòng , thấy cha về thì tươi chào hỏi: “Cha về ạ, cha đói ? Phòng bếp vài món điểm tâm , cha ăn tạm lót nhé, đợi lát nữa về, cả nhà chúng cùng ăn cơm.
Mộc Hùng An thấy nữ nhi nhà quan tâm như thì tâm trạng phiền muộn cũng vơi phần nào, mỉm xuống nữ nhi pha cho .
Ông cảm thấy cần vì mấy chuyện nhỏ nhặt đó mà vui, dù cũng là mới đến, mà mới đến việc trướng khác thì thể chịu chút thiệt thòi cơ chứ?
Có lẽ qua thời gian thì sẽ thôi.
Ai ngờ lúc Bùi thị trở về, sắc mặt cũng lắm. Cả nhà yên lặng ăn xong bữa cơm, đấy Mộc T.ử Nham nha dắt chơi, vợ chồng hai họ thì đóng cửa trong phòng chuyện.
Mộc Phương Nhan gọi Mộc Lâm Trí đang định về thư phòng sách : “Nhị ca, hôm nay nhận một cái nghiên mực mới, rảnh , đến xem giúp nhé?
Mộc Lâm Trí vui, trở về từ đạo quán tâm tư nhạy bén, nhất định là gì đó, nhưng , vì thế mới viện cớ: “Ta còn một áng văn cần , lúc trong đầu đang ngập tràn ý tưởng, nếu ngay sợ là một lúc sẽ quên mất, để , sẽ tới xem.
Mộc Phương Nhan chặn đường , vị nhị ca của nàng là một sách, mặc dù dáng cao lớn nhưng gầy, làn da trắng trẻo, hề mạnh mẽ, cường tráng như đại ca.
Vì Mộc Phương Nhan hề sợ chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-thien-su-thanh-truong-an/chuong-42-bi-khinh-thuong.html.]
“Không , nhị ca thể dùng nghiên mực mới của , chừng thể một áng văn say đắm lòng .
Mộc Lâm Trí nhưng Mộc Phương Nhan kéo phòng.
Mộc Lâm Trí khổ, ép tiến phòng nàng.
Trong phòng, T.ử La đang sắp xếp đồ đạc, tay cầm cây chổi lông gà quét tước, thấy nhị công t.ử thì tò mò hỏi: “Nhị công t.ử về phòng sách ?
Hình như là sắp đến khoa cử mà!
Mộc Phương Nhan : “Ngươi ngoài , với nhị ca chuyện cần .
T.ử La cảm thấy chuyện gì đó, nhưng tiểu thư cho hỏi, nàng cũng sẽ hỏi.
Nàng cầm chổi lông gà rời khỏi phòng, khi rời còn cẩn thận đóng cửa phòng . .
Sau đó nghịch chiếc chổi lông gà, thỉnh thoảng về phía cửa, đề phòng khác
“Nhị ca nếu phòng , thì đừng giấu giấu giếm giếm nữa, hôm nay và a nương ngoài gặp bằng hữu, rốt cuộc là xảy chuyện gì?
Mộc Lâm Trí vẫn c.ắ.n răng giảo biện: “Muội đang linh tinh gì thế, và mẫu thăm bằng hữu, thể chuyện gì chứ? Là thiếu một cánh tay mất một cái chân? Hay là rách da gãy răng? Muội cả ngày chỉ lo lắng linh tinh, học theo mấy cô nương khác ngây thơ đáng yêu, thêu hoa thêu bướm ! Nếu thật sự nhàn rỗi quá thì học hành chép thơ văn .
Mộc Phương Nhan tựa tiếu phi tiếu , ánh mắt đ.á.n.h giá đối phương một lượt, đó chậm rãi : “Hôm nay lúc ngoài cả đều vô cùng sạch sẽ, lúc trở về quần áo vết mực. Nhị ca là sách, chú trọng sự chỉn chu sạch sẽ, từ lúc nào phạm ?
“Cái thì ? Chẳng qua là ở nhà , trong lúc văn thơ thì cẩn thận mà vấy mực lên, cũng chuyện gì to tát.
Mộc Lâm Trí tin nàng thể điều gì.
Mộc Phương Nhan tiếp: “Hôm nay mà mẫu đưa đến gặp là La tư nghiệp của Quốc t.ử giám – trượng phu của tỷ thiết với a nương. Sau khi đến đây phái ngóng về vị La tư nghiệp , mặc dù ông phần cổ hủ nhưng xét về mặt học thuật thì quả thực là một vị học giả tiếng. Nếu như thể ông chỉ điểm cho chút ít thì thi thể đề tên bảng vàng .
“ lúc trở về chỉ vết mực mà sắc mặt nữa, còn dính khí , thể thấy thăm bằng hữu vẻ vui cho lắm.
“Lấy tính tình của a nương, nếu là chuyện liên quan đến tiền đồ của thì nhất định sẽ dùng lời ý chuyện với , nhất định thể cùng dấy lên tranh chấp , trừ phi chuyện gì đó mới khiến gây gổ đến mức thoải mái. Muội nghĩ nghĩ , chuyện vui chắc chắn liên quan đến , vì thế lúc về nhà mới dám mặt mà chuyện, !
Mộc Lâm Trí trừng mắt nàng, dù cũng là thiếu niên lớn hẳn, cho dù tài giỏi, công danh thì cũng chỉ là hài t.ử, đương nhiên thể giấu tâm sự trong lòng.
“Sao !
“Huynh , rốt cuộc là chuyện gì khiến vui ?
Trong phòng, Bùi thị trút hết oán giận với trượng phu : “Ta đúng là mù mới coi Tần nương là bạn , cho rằng hai vợ chồng bọn họ là hiền lành, La tư nghiệp cũng là một quân t.ử khiêm tốn. hôm nay gặp mới thấy ông đúng là cái lão già cổ hủ, ngu ngốc. Ông thế mà tin mấy tin đồn nhảm nhí bên ngoài con gái chúng những nghề dọa ma bắt quỷ, cho nên khinh thường qua với nhà chúng . Ta tin bà , lời của Tam nương nhà chúng vô cùng linh nghiệm, vị tiểu quận vương còn mang quà tới tặng đấy thôi.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])