Trong ánh chiều tà, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết mừng rỡ nhận ông nội đang cho gà ăn cạnh chuồng.
Hai chị em đồng thanh gọi lớn: "Ông nội!"
Ông nội giật , nheo mắt một lúc mới nhận : "Là... là Khê nhi và Khiết nhi đấy ?"
Nghe tiếng động, bà nội đang lúi húi nấu ăn trong bếp vội vàng chạy .
Thấy bà nội, hai chị em mừng rỡ vẫy tay: "Bà nội!"
Nhận hai cháu, bà nội rưng rưng xúc động, giọng run run: " , đúng là Khê nhi và Khiết nhi về !"
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết chạy như bay về phía Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa. Vừa thở hổn hển, Nguyễn Khê ríu rít: "Tụi cháu về đây! Về ăn Tết cùng ông bà! Lần chỉ hai đứa cháu, mà còn ba đứa nhỏ nữa cơ ạ!"
Cô ngoảnh , chỉ tay về phía Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm đang dìu Nguyễn Thu Nguyệt lê bước chậm chạp phía .
Lưu Hạnh Hoa nheo mắt ba bóng dáng xa lạ, tò mò hỏi: "Ba đứa là ai cháu?"
Giữa lúc Nguyễn Hồng Quân, Diệp Phàm và Nguyễn Thu Nguyệt đang tiến gần, Tôn Tiểu Tuệ và Nguyễn Trường Quý từ căn bếp nhỏ đối diện cũng ló đầu dòm ngó. Thấy Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, Tôn Tiểu Tuệ cất giọng mỉa mai: "Cái con ranh con về đấy, ngờ còn đường mò về!"
Nguyễn Dược Tiến và Nguyễn Dược Hoa tiếng ồn ào cũng chạy từ gian nhà chính, lóng ngóng hiên.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết coi như thấy gia đình bốn nhà nhị thúc, chẳng thèm cất tiếng chào. Đợi ba đứa nhỏ đến gần, Nguyễn Khê vẫy tay hối thúc: "Nhanh lên nào! Chào ông bà nội !"
Nguyễn Hồng Quân vốn dĩ chẳng e dè là gì, lập tức buông tay Nguyễn Thu Nguyệt, nghiêm trang, giơ tay chào kiểu nhà binh với Nguyễn Chí Cao, dõng dạc : "Cháu chào ông nội! Cháu là Nguyễn Hồng Quân ạ!"
Rồi sang Lưu Hạnh Hoa, tiếp tục chào: "Cháu chào bà nội! Cháu là Nguyễn Hồng Quân ạ!"
Nguyễn Thu Nguyệt và Diệp Phàm thấy lố quá, chỉ bẽn lẽn cúi đầu chào.
"Ông bà nội, cháu là con thứ ba, tên Diệp Phàm ạ."
"Dạ, cháu chào ông bà nội, cháu là Thu Nguyệt, con thứ sáu trong nhà ạ."
Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa đầu tiên gặp mặt ba đứa cháu từ xa về, nhất thời bối rối cư xử thế nào. Sự bất ngờ đan xen niềm vui và sự cảm động, chút e dè khó tả.
Thấy ông bà sững sờ, Nguyễn Khê tươi rói giải vây: "Ông bà nội ơi, đây là cháu chắt của ông bà cả mà. Cháu kể trong thư , ba Diệp Phàm, em năm Nguyễn Hồng Quân, em sáu Nguyễn Thu Nguyệt, ông bà nhớ ạ?"
Lúc , hai ông bà mới chợt tỉnh, vội vàng xua tay giục giã: " , đúng ! Mấy đứa đừng đó nữa, đường xa chắc mệt mỏi lắm , mau nhà nghỉ ngơi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-245.html.]
Chưa kịp bước qua bậc cửa, một giọng hồ hởi vang lên từ phía : "Ô kìa, nhà khách quý ?"
Cả đám , thấy Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến mới về.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nguyễn Trường Sinh tinh mắt nhận Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết trong đám đông, gạt phăng Nguyễn Hồng Quân, Diệp Phàm và Nguyễn Thu Nguyệt sang một bên, sấn tới mặt hai cô cháu gái, mặt mày hớn hở: "Trời đất ơi! Hai đứa cháu gái cưng của chú về đây !"
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết khúc khích: "Chú năm!"
Rồi hai chị em sang Tiền Xuyến: "Cô năm!"
Tiền Xuyến bước gần, tươi : "Mấy hôm nay cứ nhắc tụi con mãi. Mẹ bảo tụi con đầu tiên ăn Tết xa nhà, nhà vắng bóng tụi con thấy trống trải lắm. Không ngờ hôm nay tụi con về thật."
Nguyễn Trường Sinh vội vàng giục: "Trời lạnh lắm, mau nhà ."
Chưa kịp cất bước, một tiếng "Éc..." khô khốc vang lên từ phía .
Đó là tiếng của Nguyễn Hồng Quân, nhóc đang cố gây sự chú ý.
Nguyễn Trường Sinh , lúc mới để ý đến ba đứa nhỏ lạ mặt, liền hỏi Nguyễn Khê: "Khoan , chú quên mất, ba đứa nhóc tì là ai ?"
Nguyễn Khê kịp đáp, Nguyễn Hồng Quân ưỡn n.g.ự.c tự hào: "Cháu nhóc tì nhé!"
Nguyễn Trường Sinh phì : "Trông ngố thế."
Câu khiến Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Diệp Phàm và Nguyễn Thu Nguyệt đồng loạt bật .
Nguyễn Thu Nguyệt còn hùa theo: " đấy chú năm, cháu cũng thấy ngố."
Nguyễn Hồng Quân trừng mắt chú năm, trừng mắt Nguyễn Thu Nguyệt: "Hai nếm mùi lợi hại của cháu ?!"
Nghe tiếng gọi "chú năm", Nguyễn Trường Sinh đoán phần nào. Anh ba đứa nhỏ, hỏi : "Ra là mấy đứa cháu ở thành phố của chú cũng về quê ăn Tết ?"
Diệp Phàm gật đầu đáp: "Dạ , chúng cháu đưa hai chị về cùng ạ."
Lưu Hạnh Hoa thấy cứ chuyện mãi, liền ngắt lời: "Bọn trẻ đường xa mệt , trời lạnh thế , đừng ngoài nữa. Mau nhà nghỉ, gì từ từ hẵng ."