Suốt từ sáng tới giờ, cô bé rước bực , đúng là tức c.h.ế.t !
Ăn xong, cô bé lên lầu, phịch xuống bàn học. Lôi cuốn vở bài tập , bài toán khó nhằn trang giấy, cô bé càng thêm cáu tiết, nghiến răng nghiến lợi cầm b.út lên bắt đầu chép phạt!
Ở phòng bên cạnh, Nguyễn Khê cùng Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt bước , khép cửa .
Ba chị em kịp đặt cặp sách xuống thì bên ngoài tiếng gõ cửa.
Nguyễn Khê mở cửa , thấy Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm đang ngoài.
Nguyễn Hồng Quân toe toét: "Đại tỷ, lúc nãy mang đồ lên vội quá kịp ngắm nghía kỹ, cho em xem tí ."
Nguyễn Khê cũng hẹp hòi, cô kéo rộng cánh cửa: "Vào ."
Diệp Phàm tuy bộc lộ sự háo hức rõ ràng như Nguyễn Hồng Quân, nhưng bé cũng thích những món đồ mới . Cậu theo chân Nguyễn Hồng Quân phòng, cùng xem cặp sách, đồ dùng học tập mới, và đặc biệt là hai bộ quân phục.
Nguyễn Hồng Quân ôm bộ quân phục lòng, hít lấy hít để một thật sâu, mắt trợn ngược lên vẻ mãn nguyện: "Thơm quá mất!"
Diệp Phàm bên cạnh huých một cái: "Có cần quá lên thế ?"
Nguyễn Hồng Quân lập tức trở vẻ bình thường: "Đương nhiên là chứ."
Chỉ tiếc đây là hai bộ quân phục nữ, nếu , mượn mặc đường diện vài vòng cho oai .
Ngắm nghía xong đồ mới, hít no mùi quân phục, hai con trai cũng ý nán lâu phiền ba chị em. Cả hai chào tạm biệt bước , khép cửa . Tuy nhiên, Nguyễn Hồng Quân đột nhiên ngoắt sang gõ cửa phòng Nguyễn Thu Dương và Diệp Thu Văn.
Diệp Thu Văn mở cửa, cau mày hỏi: "Có việc gì thế?"
Nguyễn Hồng Quân quét mắt quanh phòng một lượt: "À, gì, chỉ là thám thính tình hình đối phương chút thôi."
Diệp Thu Văn: "..."
Thật sự...
Thật sự ai tẩn cho thằng nhóc một trận !
Đợi Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm khỏi, ba chị em Nguyễn Khê mới xúm xem đống đồ mới.
Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt chủ yếu thích thú với cặp sách, đồ dùng học tập và bộ quân phục. Nguyễn Khiết còn mạnh dạn ướm thử bộ quân phục lên cho Nguyễn Thu Nguyệt xem, ngượng nghịu hỏi: "Nhìn thế nào em? Có kệch cỡm lắm ?"
Nguyễn Thu Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy: "Không chị, vặn và lắm."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-231.html.]
Nguyễn Khê thì chẳng mảy may để tâm đến quân phục đồ dùng học tập mới. Sự chú ý của cô dồn cả những cuốn sách giáo khoa và tài liệu tham khảo xếp ngay ngắn bàn. Nguyễn Trường Phú chuẩn thật chu đáo, sách giáo khoa các môn chính đều đủ, tài liệu tham khảo cũng phong phú, hơn nữa còn ai vẽ gì .
Nguyễn Khiết ướm thử xong bộ quân phục liền cởi đưa cho Nguyễn Thu Nguyệt thử.
Nguyễn Thu Nguyệt nhỏ thó, mặc bộ quân phục rộng thùng thình, tay áo dài thượt như hát tuồng. Cô bé thích thú vung vẩy tay áo lượn một vòng quanh phòng. Cười đùa thỏa thích xong, cô bé cởi quân phục để lên giường, đầu thì bắt gặp một đống đồ dùng sinh hoạt mới toanh ở một góc bàn học.
Cô bé bước tới, nhấc chiếc cốc uống nước lên tò mò hỏi: "Cái là mua cho hai chị đúng ?"
Nguyễn Khê vốn để ý từ lâu, chỉ hờ hững liếc qua: "Chắc là thế."
Nguyễn Thu Nguyệt đặt chiếc cốc xuống, cô hỏi nhỏ: "Chị định trả ?"
Nguyễn Khê khẽ mỉm : "Không đời nào, đó là thứ họ nợ chị."
Nguyễn Thu Nguyệt chống cằm bò bàn, Nguyễn Khê với ánh mắt ngưỡng mộ: "Đại tỷ, em thấy chị ngầu quá ."
Nụ môi Nguyễn Khê vẫn tắt: "Ngầu ở chỗ nào?"
Nguyễn Thu Nguyệt tươi : "Nói chung là ngầu lắm."
Chị dám cự cãi với bố, bố bẽ mặt, mất mặt mà vẫn bấm bụng mua sắm, những việc , rốt cuộc thừa nhận là họ nợ chị .
Nợ bao nhiêu ư? Nợ cả mười mấy năm cuộc đời.
Sự thật rành rành đó, che giấu thế nào .
Tối nay tâm trạng Nguyễn Thu Nguyệt khá , phá hỏng bầu khí bằng việc gây sự với Nguyễn Thu Dương.
Một giấc ngủ ngon lành qua , sáng hôm cô bé tung tăng học với tâm trạng phơi phới.
Hôm nay là thứ Bảy, học nốt hôm nay là mai Chủ nhật nghỉ ngơi xả .
Sau buổi dự thính lớp 5 hôm qua, Nguyễn Khiết cảm thấy khá tự tin. Vì , hôm nay Nguyễn Khê đưa cô bé đến lớp tiểu học nữa, mà hai chị em ôm sách vở thẳng tiến sang khu trung học cơ sở, bước lớp 1.
Do từng tiếp xúc với chương trình cấp 2, thêm học kỳ một sắp sửa kết thúc, bài vở quá nửa, Nguyễn Khiết giảng như vịt sấm, mù tịt.
Trên đường học về lúc chạng vạng, cô bé thở dài thườn thượt với Nguyễn Khê: "Không chị ơi, cứ giảng thế chẳng ăn thua gì."