Ban đêm nó tự bắt chuột, ban ngày đói bụng bám lấy ông lão thợ may.
Ông lão thợ may liếc chú mèo vàng, khẽ hừ lạnh: "Cái thứ vô ơn, ăn cái khỉ mốc!"
Chú mèo vàng tên là Đại Mễ, là bạn đồng hành duy nhất của ông lão thợ may trong cuộc sống, cũng thể coi là bạn già tâm giao. Một một mèo sống nương tựa trong căn nhà tĩnh lặng. Khi rảnh rỗi, ông lão thường ôm nó ngủ giàn nho, thủ thỉ trò chuyện cùng nó.
Thế nhưng từ ngày Nguyễn Khê đến học nghề, Đại Mễ bỗng chốc sang quấn quýt bên cô. Khi Nguyễn Khê việc, nó lúc thì nghịch ngợm mấy dải vải vụn, lúc rạp chân cô ngủ ngon lành, chỉ khi nào đói bụng mới nhớ đến sự tồn tại của ông lão thợ may.
Nghe những lời cằn nhằn của ông lão, Nguyễn Khê khẽ mỉm , tiếp tục công việc may vá tay.
Cắt đoạn chỉ thừa, cô đặt kéo và kim chỉ xuống, cầm những mảnh vải nhỏ gia công cẩn thận bước tới mặt ông lão thợ may, mỉm : "Sư phụ, những khuy áo ngài dạy con xong , ngài kiểm tra xem ạ."
Vừa , cô lượt đưa từng mảnh vải tay ông: "Cái là khuy lỗ vuông."
"Cái là khuy lỗ tròn."
"Cái là khuy viền."
"Còn cái cắt lỗ, là khuy trang trí ạ."
Mặc dù nhiều kinh ngạc những sản phẩm do Nguyễn Khê , nhưng mỗi khi cô thành một món đồ mới, ông lão thợ may vẫn tránh khỏi sự trầm trồ thán phục trong lòng.
Sống đến ngần tuổi, ông từng gặp một nào thiên phú bẩm sinh xuất chúng như , chỉ cần lướt qua một là thấu hiểu cặn kẽ, tuyệt nhiên hề chút phô trương. Hơn nữa, cô chỉ tiếp thu nhanh mà sản phẩm cũng vô cùng tinh xảo, đẽ.
Tuy nhiên, ông hề để lộ sự hài lòng đó mặt. Xem xét kỹ lưỡng xong, ông hắng giọng đáp nhạt: "Cũng ."
Nguyễn Khê tự hiểu rõ năng lực của , cũng thấu hiểu tính khẩu xà tâm phật của ông lão. Cô mỉm nhận những chiếc khuy áo, tiếp: "Sắp đến giờ ngọ , con xin phép về nhà dùng cơm, chiều con sẽ ạ."
Ông lão thợ may ngả lưng ghế bập bênh, nhắm nghiền mắt : "Chạy tới chạy lui thấy mệt , ở ăn cơm ."
Cái gì? Ông lão cái gì?
Nguyễn Khê ngớ , thậm chí chút hoài nghi đôi tai của chính .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-21.html.]
Cô mở to mắt chằm chằm ông lão thợ may: "Ngài gì cơ ạ?"
Ông lão thợ may tỏ vẻ kiên nhẫn, gắt gỏng: "Không thì !"
Nguyễn Khê bao giờ bận tâm đến tính khí gắt gỏng của ông, vội vàng rạng rỡ: "Muốn chứ, đương nhiên là con ạ."
Được ở ăn cơm, cô chỉ tiết kiệm một phần lương thực cho gia đình, mà còn cơ hội thưởng thức những món ăn ngon. Cuộc sống của ông lão thợ may sung túc , cô là hiểu rõ nhất.
Đương nhiên, ông lão thợ may thể sống thoải mái như , một phần vì ông là thợ may duy nhất núi Phượng Minh, phần quan trọng khác là vì ông sống một , gánh vác nuôi dưỡng một đại gia đình.
Nhà neo , nhu cầu ăn uống cũng đáng kể, nên cuộc sống mới thoải mái hơn khác.
Đồng thời, Nguyễn Khê cũng hiểu rõ, ông lão giữ cô ăn cơm nghĩa là ông sẽ tự tay xuống bếp nấu cho cô ăn. Khả năng cao là ông cô phụ trách việc nấu nướng. Ông thảnh thơi thưởng thức món ngon, còn cô một bữa cơm tươm tất, cả hai đều lợi.
Thế là Nguyễn Khê xách cặp về nữa, cô thẳng bếp bắt đầu vo gạo nấu cơm.
Dù tính đến những kinh nghiệm của nguyên , việc bếp núc cũng thể khó Nguyễn Khê. Ngoài những giờ việc căng thẳng, cô đam mê tìm hiểu nghệ thuật ẩm thực. Nấu nướng xem là một thú vui giải trí của cô, cô từng nghiên cứu qua đủ loại phong cách ẩm thực khác .
Sẵn mười mấy năm kinh nghiệm sinh sống của nguyên , cộng thêm vài thực hành đó, Nguyễn Khê thao tác với bếp củi khá thuần thục. Cô vo gạo, nhóm lửa nấu cơm, chú mèo Đại Mễ lon ton chạy bếp, quấn quýt bên cạnh cô.
Nguyễn Khê nấu cơm vuốt ve Đại Mễ.
Cơm cạn nước, cô dậy vườn rau hái ít nguyên liệu.
Cô hái bốn quả ớt xanh, một quả mướp, và nhổ thêm hai cây hành lá.
Trở bếp, cô rửa sạch rau củ, thái ớt, gọt vỏ mướp, thái nhỏ hành lá, băm nhuyễn vài tép tỏi, đó pha một bát nước sốt đậm đà, và đập hai quả trứng gà bát.
Ông lão thợ may tuy khuôn mặt lúc nào cũng khó đăm đăm, lời thì ch.ói tai khó , cách cư xử khéo léo, nhưng ông cũng vô tình. Khi Nguyễn Khê sơ chế xong nguyên liệu, ông bước bếp, lẳng lặng xuống châm lửa giúp cô.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.