Nguyễn Khê ném cho Nguyễn Thu Dương nụ nhạt: "Nguyễn Thu Dương ?"
Nguyễn Thu Dương láo xược trừng Nguyễn Khê: "Ngươi là Nguyễn Khê Nguyễn Khiết hử?"
Nguyễn Khê tủm tỉm đắc thắng: "Ta là đại tỷ của đấy."
Nguyễn Thu Dương phá lên nắc nẻ: "Xin nhầm hàng , duy nhất phụng dưỡng một đại tỷ, chính là Diệp Thu Văn."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nụ kiêu sa môi Nguyễn Khê mảy may xao xuyến: "Thế ? Vậy lòi một kẻ họ Diệp, kẻ mang họ Nguyễn thế ?"
Chỉ một câu thốt , lưỡi d.a.o vô hình rạch nát mặt mũi Diệp Thu Văn.
Diệp Thu Văn nín nhịn hết nổi, mặt mũi tối sầm bật dậy lao khỏi khách đường.
Nàng chạy l.ồ.ng lên bưng mặt lau lệ sầu, nức nở gào thét đạp cầu thang lên lầu, chui tọt sương phòng buồn khép liếp cửa, úp mặt xuống gối òa nức nở.
Nguyễn Thu Nguyệt chắp tay má thở dài: "Đại tỷ rơi lệ sầu ..."
Lập tức vội vã đính chính: "Á nhầm, là Thu Văn tỷ tỷ lệ rơi ."
Nguyễn Thu Dương: "..."
Cái con ngu hết phần thiên hạ !
Phùng Tú Anh vốn kẻ vô mưu vô dũng lành tính, chứng kiến tấn bi kịch lật nhào bà mất phương hướng, cốt lõi là bà chẳng gan giáo huấn Nguyễn Khê, bởi Nguyễn Khê mới chân ướt chân ráo bước .
Bà cũng tinh ý ngửi thấy mùi vị hung hiểm, nha đầu là hòn đá tảng thể uốn nắn chỉ bảo, càng đụng chạm nàng càng xù lông nhím tung đòn trả đũa, miệng lưỡi sắc bén tuôn cả rổ d.a.o găm, chọc ngoáy xâu xé nể nang sĩ diện ai.
Nguyễn Thu Dương cũng Nguyễn Khê chọc cho phát hỏa, trừng mắt vặc : "Cớ một bên họ Diệp một bên họ Nguyễn, lẽ nào mi dốt nát chẳng ?"
Nguyễn Khê ráo hoảnh dòm Nguyễn Thu Dương: "Tất lẽ dĩ ngẫu là chẳng rõ, kẻ thôn quê am hiểu bí mật cung đình?"
Nguyễn Thu Dương tức ứ m.á.u họng, lớn tiếng mắng nhiếc: "Dân quê như mi mà cũng dám lên mặt !"
Lội bộ bở tai, Nguyễn Khê chẳng thèm khẩu chiến phí lời với Nguyễn Thu Dương, nàng phắt dậy tra khảo Phùng Tú Anh: "Sương phòng của chúng phương nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-204.html.]
Phùng Tú Anh tiếng thì bật dậy: "Trên lầu, nữ quyến phủ đều quần tụ lầu."
Tầng trệt hai gian sương phòng, một gian do bà, Nguyễn Trường Phú và Nguyễn Hồng Binh chiếm ngự, gian còn tàng trữ lão tam Diệp Phàm và lão ngũ Nguyễn Hồng Quân.
Sống ở quê và bôn ba đường dài mấy ngày, dẫu ít cọ xát nhưng Nguyễn Khê dư sức lột tả tận xương tủy cái tính nết của Phùng Tú Anh. Thế nên nàng chẳng hề kiêng dè nể nang, gạt phắt Nguyễn Thu Dương sang một bên, vẫy tay lệnh cho Nguyễn Khiết: "Đi! Hồi phòng!"
Nguyễn Khiết co rúm tràng kỷ, run lẩy bẩy như cầy sấy.
Nàng từ lúc cáo biệt Trấn Thiên Phong rụng tim mất mật, đến lúc bước chân qua cửa nhà c.h.ế.t ngất vì kinh hãi chẳng dám thở hắt một dài. Cứ ngỡ Nguyễn Khê cũng diễn trò thái bình như , nào! ngờ! !
Chẳng dám ho he một từ, càng cấm khẩu thở phào, cô thế cô bơ vơ giữa biển , duy nhất bám víu Nguyễn Khê, lệnh ban nàng cụp mắt lén lút xách hành trang lẻo đẻo theo gót Nguyễn Khê thượng lầu.
Nguyễn Thu Dương cứng họng điếng uy vũ của Nguyễn Khê, lúc định thần thì lí nhí càu nhàu: "Thứ dân đen á? Đám dân quê đều lộng hành càn rỡ thế ? Sơn tặc thảo khấu xông thành ư?"
Lẩm bẩm một hồi, ả cuống cuồng lếch thếch xách váy đuổi theo lên lầu.
Phùng Tú Anh lo liệu sương phòng cho hai chất nữ tự nhiên hành tháp tùng.
Rớt lão lục Nguyễn Thu Nguyệt, buông đôi bàn tay ôm má, lật đật theo gót lên lầu để hóng tiếp kịch .
Lên lầu, Nguyễn Khê chứng kiến Diệp Thu Văn phủ phục nức nở nơi sương phòng phương đông, thầm đoán đó là tẩm cung của ả. Lầu còn sót hai gian, một gian sát vách Diệp Thu Văn, nghênh đón vầng thái dương, gian còn hướng phương bắc âm u.
Cả hai sương phòng đều chăn đệm sẵn sàng, rành rành hề bàn tay dọn dẹp cung nghênh.
Cái gian đang nhỏ lệ hờn dỗi thì nàng kiên quyết lánh xa, chẳng màng chất vấn Phùng Tú Anh ban cho nàng và Nguyễn Khiết ngự trị phòng nào, nàng xông thẳng sương phòng hướng thái dương, ôm trọn ổ chăn đệm ngoài tống thẳng vòng tay Phùng Tú Anh.
Tiết trời mùa hạ nên đồ mền chăn cũng chẳng dày đặc, chỉ vỏn vẹn chiếc chăn chiên mỏng tang.
Nguyễn Thu Dương thấy Nguyễn Khê hất cẳng tháo dỡ ổ kén phòng , l.ồ.ng lộn lao dang tay cản lối nơi ngưỡng cửa, trừng mắt vạch mặt: "Mi ý gì hả? Đây là sương phòng của bổn cô nương, các ngươi nương náu thì tống cổ sang gian phía bắc kìa!"
Nguyễn Khê ném ánh sắc lẹm cho Phùng Tú Anh: "Nếu cặp mắt mù lòa, thì trong cái phủ việc chia chác cơ ngơi hẳn nhiên luận theo tôn ti trật tự tuổi tác? Diệp Thu Văn là đại tỷ, ả độc chiếm gian hảo hạng nhất, thế dư thừa lẽ đương nhiên thuộc về chứ?"