Tôn Tiểu Tuệ vẫn cam tâm: "... thể mất trắng đứa con gái ..."
Nguyễn Trường Quý bận tâm thêm nữa, đưa tay vò đầu bứt tai, bực bội gắt lên: " mặc kệ chuyện , nếu lớn chuyện, đại ca khéo lấy s.ú.n.g b.ắ.n thật. Bà thành góa phụ thì liệu mà ngậm miệng !"
Tôn Tiểu Tuệ: "..."
Chuyện quái quỷ gì đang xảy thế !
Lưu Hạnh Hoa dắt tay Nguyễn Khê rời khỏi sương phòng. Nguyễn Khiết vẫn luôn chờ bên ngoài, vốn định tiến tới hỏi han sự tình song chần chừ e ngại. Dẫu Nguyễn Trường Phú cũng chẳng phụ ruột thịt của nàng, nếu hành xử quá mức sốt sắng e sẽ mang tiếng là kẻ tự trọng.
Thế nhưng, khi Lưu Hạnh Hoa trông thấy bèn vẫy tay gọi một tiếng, nàng liền mỉm chạy vội tới.
Những khác trong gia đình lúc đều vắng. Tổ phụ Nguyễn Chí Cao, nhị thúc Nguyễn Trường Quý, nhị thẩm Tôn Tiểu Tuệ cùng tam cô Nguyễn Thúy Chi đều các nhà để trả đồ đạc. Bày tiệc rượu mượn ít bàn ghế, bát đũa, nay dùng xong tự nhiên đem trả đầy đủ.
Hai Nguyễn Dược Tiến và Nguyễn Dược Hoa chẳng rõ chơi nơi nao, tạm thời thấy bóng dáng.
Nguyễn Khiết theo gót Lưu Hạnh Hoa và Nguyễn Khê bước chính viện. Chỉ thấy Phùng Tú Anh từ trong phòng cầm một chiếc túi xách nhỏ. Bà đặt chiếc túi lên bàn, cẩn thận kéo khóa, bên trong thình lình lộ những món điểm tâm quý giá, mang đậm hương vị tây phương lạ mắt.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết hãy còn chôn chân tại chỗ, Lưu Hạnh Hoa liền đưa mắt hiệu, giục hai tỷ mau ch.óng tiến lên chọn lấy vài món.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nếu đợi đến khi Nguyễn Dược Tiến và Nguyễn Dược Hoa trở về, hai tuyệt đối sẽ chẳng khách khí là gì. Hơn nữa còn thêm cả Tôn Tiểu Tuệ, cả một nhà nhị thúc đều là những kẻ ham ăn hão huyền, hễ thấy đồ ngon là bước chân chẳng dời, chỉ chê ít chứ chẳng bao giờ chê nhiều.
Thấy , Nguyễn Khê cũng chút do dự. Nể tình Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh ưng thuận việc đưa Nguyễn Khiết lên thành thị, nàng quyết định để họ thêm bối rối khó xử, bèn kéo tay Nguyễn Khiết tiến gần, lục tìm trong túi chọn vài món ý.
Đương nhiên, đây cũng là phần nàng xứng đáng nhận. Bọn họ nợ nàng vô vàn, chút đồ ăn vặt cỏn con bù đắp cho đủ.
Nàng dĩ nhiên cũng khéo léo chọn những thức trân quý nhất, tỷ như kỉ t.ử sô-cô-la chỉ vỏn vẹn hai thỏi, nàng và Nguyễn Khiết mỗi chia một thỏi. Thêm cả thịt bò đóng hộp, kẹo sữa nồng nàn... thảy đều là những thức ngon hiếm khó tìm nơi thôn dã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-189.html.]
Ngay khi hai tỷ chọn xong, Nguyễn Dược Hoa tựa hồ như mèo đ.á.n.h thấy mùi cá, ảnh lao ầm ầm như mãnh thú từ ngoài cửa xông . Vì bước chân quá đỗi vội vã kịp kìm , tông sầm mép bàn một tiếng rầm lớn, ôm bụng kêu la oai oái.
Tất nhiên, sự bận tâm lớn nhất của vẫn là những món ngon vật lạ. Vừa kêu la hai tiếng, vội nín bặt, ánh mắt sáng rực như đuốc dán c.h.ặ.t đống đồ ăn bàn, hướng về phía Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh mà hỏi: "Đại bá, đại bá mẫu, những thứ là mua cho chúng cháu ạ?"
Nguyễn Trường Phú mỉm đáp: "Đương nhiên ."
Nguyễn Dược Hoa chẳng màng đến hai chữ khách sáo, kìm sự vội vã liền vươn tay chộp lấy đồ ăn trong túi. Cảm thấy cầm tay chẳng bao nhiêu, vén vạt áo lên, hốt trọn trong để gói mang , tựa hồ sợ lấy ít thì bản sẽ chịu thiệt thòi to lớn.
Lưu Hạnh Hoa thấy dáng vẻ tham lam vô độ của , liền bước tới giáng một cái tát lên đầu: "Ngươi dứt khoát mang luôn cả cái túi hơn ?"
Nào ngờ Nguyễn Dược Hoa , ánh mắt lóe lên tia hy vọng: "Có thể ạ?"
Lưu Hạnh Hoa: "..."
Bà thực hiểu nổi gia môn dung dưỡng một đứa trẻ vô tri đến nhường .
Phùng Tú Anh lâu hồi hương, đối với nhà tự nhiên vẫn giữ sự nhã nhặn, bèn mỉm : "Cũng nên chừa cho khác một chút. Tổ phụ, tổ mẫu cùng cô mẫu, thêm cả phụ , mẫu , đại ca và ngũ thúc ngũ thẩm của cháu nữa, hãy để cùng thưởng thức."
Nguyễn Dược Hoa buông tiếng ậm ừ, nhân cơ hội thò tay vớt thêm hai miếng kẹo cốm gạo.
"..."
Nguyễn Khê cùng Nguyễn Khiết nhận lấy đồ ăn bước ngoài, tiên mang sương phòng của Lưu Hạnh Hoa cất giữ chứ ăn ngay. Hai tỷ để dành, chờ đến đêm sương xuống sẽ cùng tổ phụ Nguyễn Chí Cao và tổ mẫu Lưu Hạnh Hoa chia sẻ niềm vui .
Cất gọn đồ đạc, các nàng chẳng buồn lưu nhà, bèn ngoài tìm một chốn vắng vẻ thụp xuống.