Hai vợ chồng , căn nhà trở nên yên tĩnh hơn.
Vì hôn lễ mới diễn , thêm sự hiện diện của Nguyễn Trường Phú, trong nhà đều dành thời gian nghỉ ngơi, vội bắt tay công việc đồng áng. Nguyễn Trường Quý luôn tìm cơ hội ở bên cạnh Nguyễn Chí Cao và Nguyễn Trường Phú, để lấy lòng cả đang cán bộ, để 'hưởng sái' chút danh tiếng.
Nguyễn Trường Phú cũng nhiều thời gian lưu . Anh và Phùng Tú Anh lên kế hoạch sẽ nán thêm một ngày ngày mốt lên đường trở về thành phố, nếu sẽ kịp thời gian.
Do đó, những việc quan trọng cần giải quyết nhanh ch.óng.
Phùng Tú Anh nhờ Lưu Hạnh Hoa gọi Nguyễn Khê phòng để chính thức bàn bạc về việc đưa cô bé lên thành phố.
Với vẻ mặt đầy ân hận, Phùng Tú Anh với Nguyễn Khê: "Tiểu Khê, những năm qua để con chịu nhiều thiệt thòi, cũng đau lòng. Giờ đây bố định đón con lên thành phố, con suy nghĩ gì ?"
Nguyễn Khê Phùng Tú Anh, sang Lưu Hạnh Hoa, trầm ngâm một lát cất lời: "Cháu một yêu cầu."
Thấy Nguyễn Khê chịu mở lời, Phùng Tú Anh vội vàng : "Con cứ , chỉ cần bố thể , nhất định sẽ đáp ứng con."
Nguyễn Khê thẳng mắt Phùng Tú Anh: "Cháu một thì an tâm, vì cháu từng sống ở thành phố bao giờ, sợ quen. Cháu cũng thiết với các chị em đó, e rằng khó hòa hợp. Cháu đưa Tiểu Khiết cùng."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Yêu cầu khiến Phùng Tú Anh sững sờ, đưa mắt Lưu Hạnh Hoa. Lưu Hạnh Hoa cũng ngỡ ngàng kém. Bà Nguyễn Khê ý định , nhưng ngẫm , nếu đưa cả Nguyễn Khiết cùng thì chẳng càng ? Hai chị em để nương tựa, hơn nữa Nguyễn Khiết sẽ thoát khỏi kế độc ác Tôn Tiểu Tuệ, tương lai thể lấy một tấm chồng t.ử tế.
Thấy Phùng Tú Anh im lặng, Lưu Hạnh Hoa hắng giọng lên tiếng: "Theo ý thì . Tiểu Khê và Tiểu Khiết vốn thiết, cho hai đứa cùng cũng an tâm hơn. Trên đó cũng đông con , thêm Tiểu Khiết nữa cũng chẳng đáng là bao, chỉ thêm một miệng ăn thôi. Con bé cũng lớn , chẳng cần các con lo lắng nhiều. Nếu cần, sẽ đều đặn gửi tiền lên."
Nghe chồng nhắc đến chuyện gửi tiền, Phùng Tú Anh vội vàng xua tay: "Mẹ, chúng con dám nhận tiền của ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-183.html.]
Để Phùng Tú Anh cơ hội chối từ, Lưu Hạnh Hoa khôn khéo nhắc đến vợ chồng Nguyễn Trường Quý: "Tiểu Khê từ nhỏ sống ở nhà, cũng coi như là do chú thím Hai chăm sóc. Họ nuôi dạy con gái các con mười mấy năm, giờ các con giúp họ nuôi con gái vài năm, cũng quá đáng gì?"
Sự thật là Nguyễn Trường Quý và Tôn Tiểu Tuệ chẳng hề ngó ngàng đến Nguyễn Khiết, chi là Nguyễn Khê.
để thuyết phục vợ chồng Nguyễn Trường Phú, Lưu Hạnh Hoa đành dùng cách . Bà hiểu rõ tính cách của Nguyễn Trường Phú, trọng sĩ diện, chắc chắn sẽ đồng ý. Anh khác hẳn với Nguyễn Trường Quý - kẻ ích kỷ, chỉ nghĩ đến lợi ích của bản . Nguyễn Trường Phú quan tâm đến ánh của khác, coi trọng hình ảnh cá nhân, nên thường tỏ hào phóng với xung quanh, đôi khi lơ là chính gia đình .
Quả nhiên, Phùng Tú Anh kịp lên tiếng thì Nguyễn Trường Phú từ ngoài bước , quả quyết : "Mẹ đúng, thì đưa cả Tiểu Khiết cùng. Chú Hai bao năm qua con cáng đáng gia đình, vất vả nhiều , đây cũng là việc nên ."
Lưu Hạnh Hoa khẽ liếc Nguyễn Khê, cô bé lẳng lặng luồn tay tay bà, khẽ bóp nhẹ những ngón tay nhăn nheo.
Phùng Tú Anh vốn chính kiến, việc đều theo sự sắp xếp của chồng. Thấy Nguyễn Trường Phú quyết định, bà cũng phản đối: "Vậy bảo Tiểu Khiết thu xếp đồ đạc, ngày mai cùng lên đường."
Nguyễn Khê vui mừng khôn xiết, khẽ mỉm cúi đầu.
Phùng Tú Anh thấy nụ rạng rỡ, chân thật của con gái thì thở phào nhẹ nhõm. Ít , cô bé cũng tỏ vui vẻ hơn, thái độ cũng hòa nhã hơn, còn khiến bà cảm thấy gượng gạo nữa.
Trong lòng đang thư thái, Phùng Tú Anh chợt dậy, kêu lên một tiếng: "C.h.ế.t thật! Lần về bao nhiêu việc lu bù, đám cưới chú Năm bận rộn quá, con mang về một túi đồ ăn ngon mà quên béng mất lấy . Trí nhớ của con dạo kém quá!"
Lưu Hạnh Hoa liền nắm tay Nguyễn Khê lên: "Vậy thì xem xem, những món ngon gì nào."
Lưu Hạnh Hoa nắm tay Nguyễn Khê bước từ sương phòng, Nguyễn Khiết đợi bên ngoài từ lâu định bước tới hỏi han tình hình, nhưng e ngại. Suy cho cùng, Nguyễn Trường Phú phụ của nàng, mở lời như e là phần điều.